Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2019

PHIỀN MUỘN

PHIỀN MUỘN
Chúng ta một lũ ngông cuồng
Uống sương thiên cổ, diễn tuồng khùng điên
Quanh năm luẩn quẩn một miền
Si mê tình tự, khiến phiền muộn thơ

Cát vàng thốc bụi hoang sơ
Ngàn câu huyễn cảm trên bờ pha phôi
Kinh văn chương niệm suốt đời
Kệ bâng quơ tụng xa vời thủa nay

Chúng ta một lũ đắm say
Đã quên thân phận còn đày đọa nhau
Bây giờ tới tận muôn sau
Đừng ai nhắc chuyện công hầu dở dang

Một trời mũ áo sô tang
Lẫn trong khói tỏa mây ngàn mong manh
Vạn niên tâm sự long lanh
Như kim cương vỡ tan thành lệ mưa

Chúng ta một lũ cuồng xưa
Hẹn nhau trễ chuyến đò trưa lỡ thời
Để rồi cạn chén rong chơi
Tỉnh ra, không thấy một người nào quen ...
CAO MỴ NHÂN
BÀI HỌA
BUỒN ĐỜI, TA DONG RUỔI
Bản thân ta tính si cuồng
Nhìn đời như thể một tuồng đảo điên
Tháng năm lưu lạc khắp miền
Chỉ chuyên quậy phá làm phiền tuổi thơ

Trưởng thành như trẻ ban sơ
Phiêu lưu từ đó khắp bờ...chia phôi
Văn chương lãi nhãi suốt đời
Thi ca đùa giỡn vẽ vời xưa nay

Nghĩ rằng mình, kẻ khướt say
Cứ như con rối đong đầy lụy nhau
Đời này mãi tới đời sau
Làm sao tới bực vương hầu giỏi giang

Thế rồi đầu đội khăn tang
Thế rồi mới biết trăm ngàn thanh manh*
Trí khờ, chậm chạp không lanh
Ta buồn khóc ngất lệ thành nước mưa

U sầu nhớ mãi thời xưa
Còn đâu những buổi trời trưa thiếu thời
Thôi đành tiếp tục vui chơi
Hầu mong gặp gỡ một người thân quen ...
22/01/2019-PHÓ QUÂN BÌNH
* thanh manh : mù quáng 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*