Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

MỘT CHIỀU


MỘT CHIỀU
Rừng chiều đọng bóng tà dương
Mây chiều nghiêng xuống tìm hương cuộc đời
Trời chiều một thoáng Ta-Người (*)
Tự tình hoa cỏ, nụ cười bình an.

Cánh chim bạt gió lên ngàn
Trăm năm còn một cung đàn thanh âm.
Người về từ miền xa xăm
Người đi từ bước thăng trầm cuộc chơi.

Đã đành vậy, vẫn đành thôi !
Tim chưa ráo lệ giấc đời còn say
Úp bàn tay, mở bàn tay
Mây giăng bóng núi mới hay sương chiều.

Ta về chạm hương tịch liêu
Bên thềm hoa cỏ diễm kiều sắc hương
Người cùng gieo hạt yêu thương
Cho trăm cánh mộng về phương trời hồng.

Đời mênh mông, Xuân mênh mông
Tiếng chuông cổ độ rót dòng thời gian
Nghiêng vai áo luỵ sương ngàn
Trút hồn dâu bể, hoa vàng đong đưa.

Mái chùa trầm mặc sớm trưa
Tiếng chim thức giữa bốn mùa nước mây
Tịnh Tâm, rằng: ở nơi nầy
Cho phương hồng cỏ về đây một chiều.
Jacksonville, FL, tháng 4.2018.
MẶC PHƯƠNG TỬ
(*) Tặng : Toàn, Dũng, và quí PT chùa Tịnh Tâm.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2018

RU EM

XƯỚNG HỌA LỤC BÁT
Trịnh Cơ &Thi hữu
RU EM
Em ơi, hãy ngủ cho ngon
Cho mây ghen tức, gió hờn, hoa nhăn
Đêm về dưới ánh trăng tan
Sương khuya lành lạnh dâng tràn nỗi mong
Xin em tiếp tục giấc nồng
Anh đem chăn ấm đắp chồng thân em
Trăng vừa tỏ, gió vừa lên
Thương người cô phụ chưa quên tình sầu...
Paris 20/03/2018
TRỊNH CƠ
BÀI HỌA
HỜN EM
Nhớ lần em hẹn quán ngon
Đúng giờ chẳng thấy...dạ hờn mặt nhăn
Kẹt xe vừa lúc chợ tan
Xin người thấu hiểu thôi tràn lệ mong!
Hỏi ai hương lửa duyên nồng?
Sao đành cất bước theo chồng hỡi em?
Ru tình nốt nhạc khảy lên
Đèn khuya một bóng nào quên nỗi sầu!!!
NHƯ THU
GỌI THANH XUÂN
Anh mơ một giấc ngủ ngon
Để thôi buồn giận, tủi hờn, nhó nhăn
Thì dồn pháo nổ cho tan
Gọi thanh xuân tới thả tràn ước mong
Nắng say tình nghĩa mặn nồng
Giữ nguyên mộng mị chất chồng cho em
Ngập ngừng khói cuộn thơ lên
Cánh mây rực rỡ sẽ quên muộn sầu ...
Hawthorne.  Mar  20 - 2018
CAO MỴ NHÂN
NHỚ ANH..!
Vắng anh...Em ngủ không ngon.
Nửa thân em lạnh mắt hờn my nhăn.
Chập chờn mộng ảo mê tan.
Không anh chia sẻ ngập tràn nhớ mong.
Thiếu vòng tay ủ ấm nồng.
Tình đơn ngày đợi tháng chồng riêng em.
Con tim thổn thức run lên.
Mượn ly quỳnh tửu dìm quên đau sầu.
Trần Lệ Khánh Trúc Lệ-21-3-2018
ĐIỆU TÌNH
Ru em vào giấc ngủ ngon
Xin em thôi hết mặt hờn mày nhăn
Mây mù rồi cũng sẽ tan
Tình ta rồi sẽ dâng tràn thương mong
Nụ hôn rồi sẽ ấm nồng
Sắt son tình nghĩa vợ chồng đó em
Lời yêu theo gió bay lên
Tango dìu bước lảng quên cung sầu
NGUYÊN TRẦN-Toronto 21/3/2018
MỘNG
Đêm qua giấc ngủ không ngon
Chập chờn sóng nước quay tròn bóng nhăn
Một mình đi giữa sương tan
Ánh đèn mờ ảo dâng tràn nhớ mong
Ngày xưa hai đứa thắm nồng
Con đường tình sử môi hồng trao anh
Đôi tim cùng nhịp vang lên
Bây giờ là mộng mông mênh nỗi sầu !
THIÊN HẬU
HÒN CHỒNG
Ru em mộng thắm giấc ngon
Cùng nhau xa ánh mắt hờn nhíu nhăn
Yêu đơm hoa giữa tuyết tan
Mùa thương rộ nở xuân tràn ước mong
Hương đời ủ mật thơm nồng
Anh xin vĩnh cửu Hòn Chồng* bên em
Biển trùng sóng xuống triều lên
Đôi ta biểu tượng biết quên muộn sầu…
Lý Đức Quỳnh
*Hòn Chồng ở Nha Trang,Khánh Hòa.
RU EM
Ru em em théc* cho ngon
Gió trăng đỏng đảnh nghe còn bâng khuâng
Nắng lay rụng hạt sương tan
Khảm vào tuổi mộng mơ màng hoài mong
Ru em tròn giấc say nồng
Vén mây nguyệt lội khều hồng tuổi em
Gà thức giục bình minh lên
Giọng hò man mác nôi êm thôi sầu
Như Thị
*Théc : ngủ
Hát ru Trị Thiên
ru em em théc cho muồi, “ngon”
để mạ đi chợ...ạ...ơi.... mua vôi ăn trầu....
….

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

NHỚ EM...

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Như Thu,Minh Hồ,Nhật Hạ,Như Thị,Song Mai Lý Lệ,
Trần Lệ Khánh,Songquang,Trịnh Cơ,Phan Tự Trí,
phạm Kim Lợi,Thanh Trương ,Minh Thúy,Kim Oanh,
Thanh Hòa,Hương Thềm Mây,
Nhà thơ Như Thu
NHỚ EM...
Sáng nay chợt nhớ em nhiều
Bâng khuâng tự hỏi người yêu nghĩ gì?
Sao đành cất bước ra đi
Âm thầm gợi buổi phân kỳ xót xa

Nhớ hôm hai đứa đợi phà
Nắng hồng rực rỡ mượt mà áo em
Mơn man gió quyện vai mềm
Con thuyền lướt nhẹ ru êm sóng tình


Bây chừ quanh quẩn một mình
Phòng đơn gối lẻ niềm tin lạc rồi !
Canh tàn ray rứt thân côi
Có người lữ khách bồi hồi nhớ em!

Em đi sỏi đá cũng buồn...
Như Thu
VẮNG EM...
Cách xa mới nhớ nhau nhiều
Nhiều khi tự hỏi tình yêu màu gì?
Màu gì? Mặt giận tái đi
Đi rồi cảm thấy hơi kỳ đã xa
Xa chi rồi đợi trông phà
Phà mau về bến để mà...anh, em !
Em, anh lại vuốt ve mềm
Mềm như cái thuở lời êm tỏ tình
Tình mong không tách đôi mình
Mình đây giữ vững lòng tin lâu rồi
Rồi nay sao lại đơn côi?
Đơn côi tái diễn hoài hồi vắng em
Em ơi ! Thấu hiểu anh buồn...
Minh-Hồ
17.03.2018
NHỚ ANH
Bấy lâu cứ nhớ anh nhiều
Dẫu chưa ngỏ ý trao yêu câu gì
Vì thời chiến cuộc anh đi
Còn em rời Thủ* đến kỳ học xa
Hậu Giang những buổi qua phà
Lênh đênh bèo dạt như là phận em
Nghiêng chao đôi cánh chim mềm
Ríu ra tiếng hót nghe êm mùi tình
Em thì thui thủi một mình
Còn anh viễn xứ thông tin mất rồi
Đêm buồn như kẻ mồ côi
Chong đèn chẳng ngủ bao hồi khổ em
Anh đi chắn cửa ngăn rèm...
Nhật Hạ
*Thủ Dầu Một
KHÔNG NHAU…
Đêm nay chạnh nhớ xưa nhiều
Khi hoa chợt hỏi nghĩa yêu là gì
Mây sầu đợi gió mùa đi
Còn trăng thì mãi kiêu kỳ ở xa
Sông Ngân bến chẳng đưa phà
Cầu Ô Thước có mặn mà duyên em ?
Ngâu thầm dệt sợi tơ mềm
Bờ khuya vọng tiếng triều êm ru tình
Rừng cao thác đổ…giật mình
Sông cuồng lá hết đưa tin nữa rồi
Mây dùng dằng phía sao côi
Hoang mang đuối mộng đôi hồi gọi em
Chơi vơi trọ giữa cơn buồn…
Lý Đức Quỳnh
CHUYỆN TÌNH BUỒN
Xuân tàn còn nhớ ít nhiều
Khơi tro ký ức lượm điêu linh gì ?
Tan sương cầu gảy vài đi*
Đôi bờ thương nhớ bóng thì thầm xa
Nhìn tay vén áo qua phà
Tung tăng gói lại giấu tà lụa em
Gió vân vê mái tóc mềm
Bến xưa Thừa Phủ chèo nghiêng sóng tình
Đường Lê Lợi bước một mình
Phượng ngơ ngẩn cúi lặng thinh,thôi rồi
Chiều nhen giọt nắng mồ côi
Bủa bầm mây tím nhuộm trời cô đơn
Sông đau thở khói ..ôi buồn!
Như Thị
*cầu Trường Tiền Huế gảy năm Mậu Thân
VẮNG EM
Càng xa càng nhớ thương nhiều !
Giờ nầy chẳng biết em yêu làm gì ?
Có cò nghĩ phút phân ly ?
Bây chừ nhắc lại cũng thì đã xa
Trên bờ theo dõi bóng phà
Gió bay phất phới lượn tà áo em
Nắng vàng nhẹ trãi vai mềm
Tàu đà tách bến xa êm hương tình
Quay về gác nhỏ một mình
Đêm khuya chiếc bóng chờ tin lâu rồi
Chăn đơn gối lẻ đơn côi
Nhớ người anh khẻ bao hồi gọi tên !
Vắng em trời cũng buồn tênh !
Song Mai Lý Lệ
EM ƠI..! ANH NHỚ EM..!
Em ơi ! Anh nhớ Em nhiều...
Xa Em xa cả tình yêu còn gì..?
Kể từ Em bước chân đi.
Nhớ nhung anh nhớ lạ kỳ...Em xa...
Tiễn Em bước bước xuống phà.
Cầm tay-anh chẳng nỡ mà xa Em !
Nụ hôn Em đượm môi mềm.
Hương thơm mái tóc Em êm ái tình.
Xa Em anh lẻ bóng hình.
Không gian cách trở bặt tin Em rồi.!
Em ơi..! quặn thắt đơn côi.
Tỉnh mê bao lượt bao hồi gọi Em!
Em ơi...anh ngóng...anh buồn.
Trần Lệ Khánh T.L 21-3-2018
NHỚ ANH
Xa anh,em nhớ rất nhiều
Còn ai để gọi : "Anh yêu làm gì "?
Từ ngày anh  đã ra đi
Lòng em nhung nhớ...dịu kỳ  sâu xa
Ngày đi anh bước xuống phà
Lại còn bịn rịn...tay mà nắm em
rồi anh vuốt nhẹ tóc mềm
và trong khoảnh khắc nói thêm lời tình :
_"Từ đây ,em hãy trọng mình,
 Giử gìn sức khoẻ,chờ tin ..anh rồi...
Đi đâu đừng để đơn côi
Chiêm bao anh ngũ nhiều hồi gọi tên ".
Vắng anh,cây cỏ cũng buồn !
SongQuang
CÒN  ĐÂU
Chiều xưa... ta tiếc thương nhiều
Tình ơi, sao biết em yêu những gì ?
Từ ngày nàng giận bỏ đi
Lòng này ray rứt bởi vì chia xa
Nhớ không cái buổi trên phà
Thuyền trôi êm ả chan hòa thân em
Gió lay nhẹ tỏa hương mềm
Thanh âm lãng mạn êm êm trữ tình
Giờ đây gối chiếc thân mình
Chờ mong bóng nhạn đưa tin, trễ rồi !
Đêm tàn thao thức đơn côi
Ở đây lặng lẽ nhớ hồi yêu em
Tâm tư sầu muộn buồn thêm...
 TRỊNH CƠ-Paris 20/03/2018
GIỌT NGÂU...

Mưa ngâu chợt đến hơi nhiều
Giọt buồn ngấn đọng lời yêu những gì:
Lạnh lòng từ buổi người đi
Tự nhiên sóng gió bất kỳ đâu xa
Ai đưa con sáo sang phà
Để cho tình lỡ, chi mà hỡi em!
Còn vương thơm mái tóc mềm
Còn neo lời hẹn, nào êm bến tình
Chụm đầu chẳng thấy hai mình
Trái tim - của để làm tin đâu rồi !
Nặng nề mỗi phút đơn côi
Đành cho duyên phận đau hồi thương em!
Ngâu ơi thôi nhé giọt buồn...
Phan Tự Trí
TÌNH YÊU . . ?
Xa nhau mới nhớ nhau nhiều
Nhiều khi  tự hỏi : tình yêu là gì ?
Là từ cất bước chân đi
Là vương nỗi nhớ lạ kỳ, người xa
Chiều buông ngóng những chuyến phà
Tưởng như hai đứa . . vậy mà vắng em !
Còn đâu khoác cánh tay mềm
Cho hương bưởi thoảng nhẹ êm . Tội tình !
Nghĩ rồi mình tự trách mình
Có khi lúc trước chẳng tin nhau rồi
Để giờ thân phải đơn côi !
Phải chi anh được như hồi có em
Nặng lòng ngày nhớ đêm buồn
Phạm Kim Lợi
NHỚ EM
Nhớ em, anh lại nhớ nhiều
Cây đa bến nước ấp yêu những gì
Nhớ em nhớ cả lối đi
Nhớ lời em nói, thôi thì xót xa
Nhớ em những lúc qua phà
Đây làn gió nhẹ, nâng tà áo em
Tóc dài âu yếm vai mềm
Mùi hương thoang thoảng, bao đêm say tình
Mới đó mà nay chúng mình
Da mồi tóc bạc, tuổi tin lâu rồi
Dù nay thân lẻ, đơn côi
Những đêm mộng mị, tưởng ngồi bên em
Giọt sương hay lệ khóc đêm….
Thanh Trương
TÌNH BUỒN

Mưa rơi thì lại nhớ nhiều
Hồng trần gieo cảm tình yêu làm gì
Xưa người ngoảnh mặt bỏ đi
Vầng trăng buổi hẹn kiêu kỳ tránh xa
Ai đành cuốn gói đến phà
Chẳng lời từ giã sao mà tránh em
Tàn phai mắt héo , ruột mềm
Khát khao tiếng nói dịu êm ngọt tình
Tủi thân nhìn lại cảnh mình
Lòng nghe chán ngán khó tin lắm rồi
Đêm sâu soi cảnh bóng côi
Nghe tình len lén liên hồi về anh
Tình ơi ! dâng mãi nỗi buồn...
Minh Thuý
Ru Anh
Luyến lưu đau khổ càng nhiều
Nhớ nhung âm ỉ tim yêu khắc gì
Xé hồn tiễn bước người đi
Chinh y anh khoác kinh kỳ rời xa
Phút cuối chia tay bến phà
Thanh bình trở lại gần mà nhé em!
Hôn lên đôi mắt ướt mềm
Vuốt ve chảy tóc tay êm người tình
Hòa bình sao em một mình
Người đâu biền biệt chẳng tin tức rồi
Lạc đàn một cánh chim côi
Thái lai anh sẽ khứ hồi bên em
Ru anh giấc ngủ bình yên!
Kim Oanh 
Tiếng Sét Ái Tình
Bấy lâu ngây dại hơi nhiều
Nay đà chợt hiểu nghĩa yêu là gì?
Vía anh theo với người đi
Óc tim vẫn đó, lạ kỳ...hồn xa
Xui chi chung một chuyến phà
Dường như tiếng sét...mặn mà luyến em
Gió bay làn tóc vương mềm
Nhung huyền, sóng rợn, êm êm suối tình
Rời nhau, ngõ vắng, riêng mình...
Bơ vơ, buốt lạnh...bặt tin nhạn rồi!
Xin đừng để kiếp đơn côi
Từng giờ...ngơ ngẩn, bồi hồi ngóng em
Ra vào, thơ thẩn, giọng buồn!
Thanh Hoà
CHUYỆN XƯA BUỒN
Chia ly tình lại nhớ nhiều
Lòng bâng khuâng hỏi người yêu mơ gì
Con trong những dấu tình đi
Còn trong nguyệt lộng thầm thì bờ xa 
Hoài thương những buổi qua phà
Tóc huyền bung gió vờn tà áo em
Trời xa chim lượn cánh mềm
In tình mây nước ru êm mộng tình
Chừ nghe gió chướng quanh mình
Người xa xăm quá lặng thinh mất rồi
Bên sông chiều xuống đơn côi
Nhìn phương trời cũ bồi hồi…dáng em 
Xa nhau đành vậy…ôi buồn!
Hương Thềm Mây-(GM.Nguyễn Đình Diệm)
Đăng từ nguồn email : ttranpham@gmail.com

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

THƯƠNG VẠT ÁO DÀI

THƯƠNG VẠT ÁO DÀI
Quốc hồn là nét áo dài
Yêu kiều tha thướt trang đài theo chân
Khi xưa kết vạt ngũ thân “1”
Còn che yếm thắm đoan trang dịu hiền

Áo dài nâng gót chân tiên “2”
Theo người bái sám cửa Thiền tập buông
Bốn mùa áo khoác yêu thương
Từ khuê các đến dân thường nâng niu

Mẹ quê từ sáng đến chiều
Áo dài thân nối dựng lều tranh xưa
Vải điều ,đoạn,lụa tằm tơ…
Mặc kín đáo mà khách ngơ ngẩn nhìn

Áo dài thiết kế tùy miền
Cách tân eo ,cổ càng thêm dịu dàng
Có thời nét áo Lệ Xuân “3”
Vẫn đằm thắm giữa Sài Gòn viễn đông

Đến kỳ tay áo giác lăng “4”
Thời trang phố thị chẳng lan học đường
Gia Long-Đồng Khánh-Trưng Vương
Vẫn tà áo trắng sân trường tung bay

Mini xe đạp thương hoài
Từng đàn bướm trắng nắng cài phượng bay
Trường xưa lối cũ trang đài
Chừ thờ thẫn lượm tàn phai đau lòng

Áo dài lên phố ra đồng
Chắt chiu gìn giữ cội nguồn nước non
Áo dài tay Mẹ bế bồng
Vén tà sữa mớm môi hồng trẻ thơ
Như Thị
“1” Áo dài ngũ thân, khoảng năm 1900
“2” Áo dài Lê Phổ -1934
“3” Áo dài Trần Lệ Xuân -1958
“4”Áo dài với tay giác lăng -1960
Thập niên 1960 có nhà may Dung ở Dakao Sài Gòn đưa ra kiểu
may áo dài với cách ráp tay raglan

NÉT ĐẸP TÀ ÁO DÀI
(Cảm tác từ bài thơ "Thương vạt áo dài"
của LĐM và ảnh minh họa trên báo Chicago)
Trông em tha  thướt áo dài
Yêu kiều diễm lệ ,trang đài tấm thân
Vạt,tà quấn quít đôi chân
Bay bay trong gió thêm phần đẹp tươi

Tóc thề l lướt buông lơi
Khuôn trăng đầy đặn, miệng cười thêm duyên
Khoan thai dáng đứng dịu hiền
Tung tà áo lượn như Tiên giáng trần

Áo dài theo kiểu cách tân
Bên bàn tay nõn,trắng ngần làn da
Quần đen tha thướt mượt mà
Dáng người thon thả bên tà áo bay

Thương thay cho chiếc áo dài
Quốc hồn quốc túy ,không thay giữ gìn
Hởi người Việt nữ đẹp xinh !
Trên trường Quốc Tế văn minh tự hào
Songquang 
 LIÊN QUAN ÁO DÀI...
Quốc hồn quốc túy Việt Nam,
Áo dài đã có từ ngàn năm xưa...
Khi tiếp khách lúc lên chùa
Cả người chạy chợ người đưa con thuyền.

Đài trang tà áo dáng duyên
Dây lưng thắt đấy dịu mềm dáng ong.
Sợi dây Xà tích buông thòong
Bước đi uyển chuyển cho lòng thêm say.

Tứ thân tà áo xinh thay
Chiếc khăn mỏ quạ nhẹ lay gió trời
Đôi quang hoa quả rau tươi
Nhịp nhàng vai gánh nét cưởi chao nghiêng.

Các em sinh nữ như tiên
Tung bay áo trắng tóc huyền buông lơi
Thầy Cô khăn đóng áo dài
Bảng đen phấn trắng giảng bài trực quan

Khách đến nhà chủ hân hoan
Áo dài lấy mặc vôi vàng tiếp nghênh
Từ tỉnh xa đến làng gần...
Tùy từng trường hợp khóac thân áo dài

Tơ tằm gấm lụa trang đài
Vải sồi nâu đũi ấy người dân quê
Thuần phong mỹ tục mọi bề
Áo dài gắn với nếp nề ngàn xưa...

Bây giờ có kiểu khó ưa
Áo tà ngắn cũn lại vừa không tay
Hở lườn mặc với quân tây
Có khi quần bó...lại này quần din

Không thanh tao chẳng ưa nhìn..
Làm sao sánh được áo nghìn năm xưa...
Trần Lệ Khánh    13-3-2018..
KÝ ỨC ÁO DÀI
TH nhớ về áo dài từ nhỏ cho tới 1954,1963,1975
Nhớ về bà trẻ xuân thời
Tứ thân áo vải cả đời gánh hoa
Quê nhà ở tận Ngọc Hà
Bốn giờ sáng sớm đã ra khỏi làng

Dịu dàng dải nhiễu cuốn ngang
lưng thon,yếm đỏ, khối chàng ngất ngây
Dì tôi má đỏ hây hây
Sống quen thành thị mới thay đổi đời

Kiềng vàng xuyến bạc tóc rời vấn khăn
Bới trần,trâm giắt, hài văn
Nuột nà yểu điệu má chăm chuốt hồng
Mẫu Tây dần lấn phương Đông

Chị tôi :quần trắng, áo đồng phục xanh
Tóc cài ba lá thanh thanh...
Trên đường nhiều kẻ thục thành theo sau
Rời quê một sớm lòng đau

Áo hoa vàng đỏ đủ mầu,em thay
Sài thành phượng đỏ nắng cay
Velo xe đạp chày vầy,lách lay
Sáng chiều tan học mỗi ngày
Hàng đoàn
bướm trắng tung bay quanh trường
Nhớ thời mới lớn thân thương
Áo dài tha thướt rải đường gấm hoa
Thanh Hoà

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA

Kim Oanh ,Lê Đăng Mành,

RÉT GIÊNG XUÂN
Tiết tiêu chưa hết nửa mùa
Xuân sao bỏ nắng rước mưa rét về
Tội tình chi đóa hoa quê
Để phàm phu rét hôn toe hương màu
Bờ tre gió rúc rên đau
Đàn trâu ớn cỏ đê nhàu rét xuân
Quê nhà lạnh táp đất trân
Mẹ lẩy bẩy vịn cơ hàn đong giêng!
Mái chiều tước sợi khói nghiêng
Mùi rơm rạ tỏa bồng viên mãn về
Phùn đông bắc bện tỉ tê
Thì xuân mãi ngự giữa quê quán mình
Lê Đăng Mành

BÀI HỌA
CHẠNH LÒNG
Phương người gió chuyển sang mùa
Nơi ta đồng cảm chịu mưa gió về
Chạnh lòng xót cảnh tình quê
Cầu ơn mưa mốc nắng toe hoa màu
Nhân sinh hết cảnh thương đau
Vạn vật bừng sống không nhàu sắc xuân
Chẳng cần châu báu bát trân(*)
Chia nhau vui Tết  bần hàn rét giêng
Mái tranh vách lá kèo nghiêng
San sẻ chật vật đoàn viên xuân về
Trở trăn tấc dạ tái tê
Hạnh phúc nhân bản mong quê hương mình.
Kim Oanh

(*)Bát trân xưa là 8 món ăn quý nhất của người Việt Nam

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

TRỌ

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Phan tự Trí,Song Quang.Hương Thềm Mây,Huy Khôi,
Đức Hạnh,

TRỌ
Cơn mưa trọ đám mây trời
Giọt sương tạm trú trong hơi đất chiều
Hạnh phúc trọ vạt tin yêu
Nỗi niềm ở trọ mé hiu quạnh đời

Bình yên trọ nhịp tao nôi
Tang thương ở trọ khi hơi thở tàn
Nếp nhăn trọ khóe lầm than
ấm no ở trọ trong làn khói lam

Binh đao trọ tiếng luận bàn
Giành giựt ở trọ viên hằn thù nhau
Truân chuyên trọ mé bể dâu
Bốn mùa ở trọ trong màu trần gian

Lộc non đeo trọ cành xuân
Ta người ở trọ ,chết trần trụi đi
Ghét thương trọ lọn thị phi
Đớn đau ở trọ khi ly biệt trồi

An nhiên trọ phiến thảnh thơi
Miếng cơm trọ giọng mồ côi vỉa hè
Hơn thua trọ tiếng khen chê
Đớn đau trọ miếng môi dè bỉu chêm
Như Thị
BÀI HỌA
NƯƠNG
Tin đưa nương cánh chim trời 
Cánh diều nương náu vào hơi gió chiều
Tình ai nương trái tim yêu
Đớn đau nương giữa đìu hiu cảnh đời

Kiếp này nương mấy khúc nôi
Để tình nương mãi tới hơi khói tàn
Lửa lòng nương bếp cời than
Phúc tu nương trọn giữa làn áo lam

Chiến tranh nương ngón phiêu bàn
Cướp bóc nương hẳn ranh hằn ghét nhau
Tin nhà nương vịn ngàn dâu
Nhân từ nương thấu tươi  màu nhân gian

Én đàn nương dệt mùa xuân
Tiên trời cũng phải        nương trần thế đi
Hồi hương nương vó ngựa phi
Thương người nương cảnh chia ly trụt trồi

Rửa lòng nương nước giếng thơi
Lạnh lùng nương phận cút côi nắng hè
Xin đừng nương giọng ghét chê
Để rồi nương kiểu ăn dè của chêm.
Phan Tự Trí

LÀM....
Xin cho làm gió bên trời
Làm mưa xua đuổi nóng hơi nắng chiều
Đừng làm xao xuyến tim yêu
Làm tan nát kẻ quạnh hiu trong đời

Bên vòng tay Mẹ làm nôi
Bên Cha ánh mắt làm hơi lửa tàn
Làm thân có khổ đừng than
Riêng ta làm phận giữ làn sương lam

Chiến tranh làm cớ lạm bàn
Sao không thân ái làm hàn gắn nhau ?
Làm cho bãi bể nương dâu
Nồi da xáo thịt làm màu dối gian !

Chừng nào làm ngát hương Xuân ??
Làm cho đất khách phong trần bớt đi !
Mấy vần làm tiếng lộ phi
Gởi người thông cảm cạn ly rượu trồi

Làm lòng tự tại an thơi
Rũ thân làm cánh chim côi đêm hè
Đừng làm thiên hạ ghét chê
Chỉ làm mọi sự e dè nói chêm
songquang
TRÚ
Con trăng  trú ngụ khung trời
Mưa bay thân trú theo hơi gió chiều
Tình thương dạ trú tim yêu
Ghét ghen thường trú hắt hiu giữa đời

Cây cỏ cư trú nương nôi
Chung tình dạ trú tận hơi bóng tàn
Môi buồn trú tiếng khổ than
Trầm hương trú tạm theo làn gió lam

Đảo điên trú giữa lời bàn
Chém giết trú nẻo thù hằn hận nhau
Khổ đau thường trú nương dâu
Từ bi trú ngụ đẹp màu trần gian

Thắm tươi vui trú hồn xuân
Thánh phạm tạm trú dương trần rồi đi
Giành tranh trú chốn tần phi
Hậm hè nương trú lâm ly sụt trồi

Thong dong trú pháp an thơi
Bằng lòng trú giữa tâm côi hội hè
Hậm hực trú ở ganh chê
Hỷ hoan trú giọng dặt dè chế chêm
Hương Thềm Mây
NƯƠNG
Mây bay nương cánh gió trời
Đồng khô nương giọt mưa rơi sớm chiều
Tình duyên nương trái tim yêu
Mái nghèo che bóng quạnh hiu nương đời!

Trẻ nương sữa mẹ,...thôi nôi
Già nương chiu chắt làn hơi muộn tàn!
Lửa nồng nương chốn tro than
Bình yên nương ngọn khói làn sương lam.

Đúng sai nương ý thấu bàn
Nhớ thương nương nghĩa ngợp tràn trong nhau!
Cửi canh nương tựa bãi dâu
Kiếp người nương tựa cơi cầu thế gian.

Lá hoa nương tựa khí xuân
Bước ngay nương tựa đường trần vững đi
Thời gian nương bóng câu phi
Trái nương nhựa dẫn từ khi kết chồi

Dưỡng già nương dạ thanh thơi
Phượng thiêu nương tiếng vê sôi gọi hè
Sửa mình nương tựa lời chê
Lời hay nương ý,...khôn dè chọc chêm!
Nguyễn Huy Khôi
TÌNH
Tình xuân thắm nở đất trời
Hương xuân ngào ngạt phả hơi sớm chiều
Trái tim thắm nở hoa yêu
Nàng xuân múa hát chẳng hiu bên đời

An bình nhớ thuở nằm nôi
Mẹ yêu mẹ hát, hoa côi sẽ tàn
Cuộc đời dẫu tối như than
Tình xuân vẫn tỏa những làn mây lam

Thế nhân dẫu lắm lời bàn…
Chân lí vẫn nở nồng nàn bên nhau
Cuộc đời dẫu có bể dâu
Tình xuân vẫn thắm sắc màu nhân gian

Yêu đời thắm nở tình xuân
Hận sầu, ghen ghét.. cõi trần buông đi
Xuân về ta cởi ngựa phi
Ngắm đời ngắm cảnh tình thi sụt trồi

Nàng thơ tung cánh thảnh thơi
Hoa tình thắm nở chẳng côi xuân, hè..
Gió trăng chẳng biết ghét chê
Tình thương chớ nỡ dìm đè, lại chêm…
Đức Hạnh