Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA

Kim Oanh ,Lê Đăng Mành,

RÉT GIÊNG XUÂN
Tiết tiêu chưa hết nửa mùa
Xuân sao bỏ nắng rước mưa rét về
Tội tình chi đóa hoa quê
Để phàm phu rét hôn toe hương màu
Bờ tre gió rúc rên đau
Đàn trâu ớn cỏ đê nhàu rét xuân
Quê nhà lạnh táp đất trân
Mẹ lẩy bẩy vịn cơ hàn đong giêng!
Mái chiều tước sợi khói nghiêng
Mùi rơm rạ tỏa bồng viên mãn về
Phùn đông bắc bện tỉ tê
Thì xuân mãi ngự giữa quê quán mình
Lê Đăng Mành

BÀI HỌA
CHẠNH LÒNG
Phương người gió chuyển sang mùa
Nơi ta đồng cảm chịu mưa gió về
Chạnh lòng xót cảnh tình quê
Cầu ơn mưa mốc nắng toe hoa màu
Nhân sinh hết cảnh thương đau
Vạn vật bừng sống không nhàu sắc xuân
Chẳng cần châu báu bát trân(*)
Chia nhau vui Tết  bần hàn rét giêng
Mái tranh vách lá kèo nghiêng
San sẻ chật vật đoàn viên xuân về
Trở trăn tấc dạ tái tê
Hạnh phúc nhân bản mong quê hương mình.
Kim Oanh

(*)Bát trân xưa là 8 món ăn quý nhất của người Việt Nam

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

TRỌ

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Phan tự Trí,Song Quang.Hương Thềm Mây,Huy Khôi,
Đức Hạnh,

TRỌ
Cơn mưa trọ đám mây trời
Giọt sương tạm trú trong hơi đất chiều
Hạnh phúc trọ vạt tin yêu
Nỗi niềm ở trọ mé hiu quạnh đời

Bình yên trọ nhịp tao nôi
Tang thương ở trọ khi hơi thở tàn
Nếp nhăn trọ khóe lầm than
ấm no ở trọ trong làn khói lam

Binh đao trọ tiếng luận bàn
Giành giựt ở trọ viên hằn thù nhau
Truân chuyên trọ mé bể dâu
Bốn mùa ở trọ trong màu trần gian

Lộc non đeo trọ cành xuân
Ta người ở trọ ,chết trần trụi đi
Ghét thương trọ lọn thị phi
Đớn đau ở trọ khi ly biệt trồi

An nhiên trọ phiến thảnh thơi
Miếng cơm trọ giọng mồ côi vỉa hè
Hơn thua trọ tiếng khen chê
Đớn đau trọ miếng môi dè bỉu chêm
Như Thị
BÀI HỌA
NƯƠNG
Tin đưa nương cánh chim trời 
Cánh diều nương náu vào hơi gió chiều
Tình ai nương trái tim yêu
Đớn đau nương giữa đìu hiu cảnh đời

Kiếp này nương mấy khúc nôi
Để tình nương mãi tới hơi khói tàn
Lửa lòng nương bếp cời than
Phúc tu nương trọn giữa làn áo lam

Chiến tranh nương ngón phiêu bàn
Cướp bóc nương hẳn ranh hằn ghét nhau
Tin nhà nương vịn ngàn dâu
Nhân từ nương thấu tươi  màu nhân gian

Én đàn nương dệt mùa xuân
Tiên trời cũng phải        nương trần thế đi
Hồi hương nương vó ngựa phi
Thương người nương cảnh chia ly trụt trồi

Rửa lòng nương nước giếng thơi
Lạnh lùng nương phận cút côi nắng hè
Xin đừng nương giọng ghét chê
Để rồi nương kiểu ăn dè của chêm.
Phan Tự Trí

LÀM....
Xin cho làm gió bên trời
Làm mưa xua đuổi nóng hơi nắng chiều
Đừng làm xao xuyến tim yêu
Làm tan nát kẻ quạnh hiu trong đời

Bên vòng tay Mẹ làm nôi
Bên Cha ánh mắt làm hơi lửa tàn
Làm thân có khổ đừng than
Riêng ta làm phận giữ làn sương lam

Chiến tranh làm cớ lạm bàn
Sao không thân ái làm hàn gắn nhau ?
Làm cho bãi bể nương dâu
Nồi da xáo thịt làm màu dối gian !

Chừng nào làm ngát hương Xuân ??
Làm cho đất khách phong trần bớt đi !
Mấy vần làm tiếng lộ phi
Gởi người thông cảm cạn ly rượu trồi

Làm lòng tự tại an thơi
Rũ thân làm cánh chim côi đêm hè
Đừng làm thiên hạ ghét chê
Chỉ làm mọi sự e dè nói chêm
songquang
TRÚ
Con trăng  trú ngụ khung trời
Mưa bay thân trú theo hơi gió chiều
Tình thương dạ trú tim yêu
Ghét ghen thường trú hắt hiu giữa đời

Cây cỏ cư trú nương nôi
Chung tình dạ trú tận hơi bóng tàn
Môi buồn trú tiếng khổ than
Trầm hương trú tạm theo làn gió lam

Đảo điên trú giữa lời bàn
Chém giết trú nẻo thù hằn hận nhau
Khổ đau thường trú nương dâu
Từ bi trú ngụ đẹp màu trần gian

Thắm tươi vui trú hồn xuân
Thánh phạm tạm trú dương trần rồi đi
Giành tranh trú chốn tần phi
Hậm hè nương trú lâm ly sụt trồi

Thong dong trú pháp an thơi
Bằng lòng trú giữa tâm côi hội hè
Hậm hực trú ở ganh chê
Hỷ hoan trú giọng dặt dè chế chêm
Hương Thềm Mây
NƯƠNG
Mây bay nương cánh gió trời
Đồng khô nương giọt mưa rơi sớm chiều
Tình duyên nương trái tim yêu
Mái nghèo che bóng quạnh hiu nương đời!

Trẻ nương sữa mẹ,...thôi nôi
Già nương chiu chắt làn hơi muộn tàn!
Lửa nồng nương chốn tro than
Bình yên nương ngọn khói làn sương lam.

Đúng sai nương ý thấu bàn
Nhớ thương nương nghĩa ngợp tràn trong nhau!
Cửi canh nương tựa bãi dâu
Kiếp người nương tựa cơi cầu thế gian.

Lá hoa nương tựa khí xuân
Bước ngay nương tựa đường trần vững đi
Thời gian nương bóng câu phi
Trái nương nhựa dẫn từ khi kết chồi

Dưỡng già nương dạ thanh thơi
Phượng thiêu nương tiếng vê sôi gọi hè
Sửa mình nương tựa lời chê
Lời hay nương ý,...khôn dè chọc chêm!
Nguyễn Huy Khôi
TÌNH
Tình xuân thắm nở đất trời
Hương xuân ngào ngạt phả hơi sớm chiều
Trái tim thắm nở hoa yêu
Nàng xuân múa hát chẳng hiu bên đời

An bình nhớ thuở nằm nôi
Mẹ yêu mẹ hát, hoa côi sẽ tàn
Cuộc đời dẫu tối như than
Tình xuân vẫn tỏa những làn mây lam

Thế nhân dẫu lắm lời bàn…
Chân lí vẫn nở nồng nàn bên nhau
Cuộc đời dẫu có bể dâu
Tình xuân vẫn thắm sắc màu nhân gian

Yêu đời thắm nở tình xuân
Hận sầu, ghen ghét.. cõi trần buông đi
Xuân về ta cởi ngựa phi
Ngắm đời ngắm cảnh tình thi sụt trồi

Nàng thơ tung cánh thảnh thơi
Hoa tình thắm nở chẳng côi xuân, hè..
Gió trăng chẳng biết ghét chê
Tình thương chớ nỡ dìm đè, lại chêm…
Đức Hạnh 

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

SUỐI NGUỒN THƠ VIỆT


SUỐI NGUỒN THƠ VIỆT
Suối nguồn thơ Việt mênh mang
Dạt dào tình cảm bên hàng ruộng nương
Câu hò điệu hát du dương
Giữa mùa trăng sáng dễ thương vô cùng .

Chèo thuyền đối đáp hò chung
Tình yêu nẩy nở mọi vùng quê ta
Gió bay chiếc áo bà ba
Thẹn thùng em chuyển thuyền qua hướng này .

Quê hương mưa nắng tháng ngày
Dòng thơ nước Việt trải dài thời gian
Câu hò tiếng hát dân gian
Muôn đời sống giữa lúa vàng quê hương .
                   Tánh Thiện- 5-12-2017

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

XUÂN NAY VẮNG BÓNG CON RỒI


XUÂN NAY VẮNG BÓNG CON RỒI
Răng đành đoạn rứa con ơi ..!?
Thơ ngây lỡ mộng cho đời vấn vương
Nụ cười nở đóa mười phương
Gom trao vơi nỗi tang thương xóm làng*

Ngờ đâu đông lạnh phũ phàng
Con ra đi Mạ bàng hoàng… hỡi ơi…!
Nội Ngoại tuổi hạc chơi vơi
Anh em bè bạn rã rời quặn đau

Quê thương Trời trút mưa sầu
Khói giăng buồn thảm tre nhàu dặm đông
Màu hiu hắt phủ bờ sông
 Chiều đong biền biệt thắt lòng tiễn đưa !

Mây rười rượi lệ giăng mưa
Chao ôi! xuân đến sớm trưa Mạ chờ
Con khởi nghiệp nẻo phương xa
Về bên bếp lửa giao thừa còn đâu

Nhất tâm xin cúi nguyện cầu
Con thong dong bước giữa màu hoa khai
Thần thức an trụ liên đài
Cõi thường quang đón thảnh thơi muôn đời
           
Xuân nay vắng bóng con rồi!
Thượng sanh cực lạc vào trời Thái không.
Như Thị - Kẻ Văn

*Mùa lũ cháu quyên góp gởi về giúp đỡ những gia đình
gặp cảnh tai ương.

Phôi thơ

PHÔI THƠ

Ứ lại
Hỗn độn trong ấy
Ý rung lên
Niềm đau bật dậy

Rúc nhau
Tuồn qua cửa
Bôi quệt
Tử sanh dấm dứ
Đội hình hàng ngang
Chết chóc hàng dọc
Tẩm liệm vô tư…

Chuyển bụng
Thoi thóp nằm chờ
Được …mất
Hớn hở, bơ phờ

Người vênh váo
Kẻ dật dờ
Lặng yên
Nghe mầm rạo rực
Thì thào
Sâu thẳm trong ấy

Tung hê,lăn lóc
Sướt mướt dịu dàng
Đằm thắm hay
Cau có dữ dằn…

ứa bầy hầy
Tim óc đau đớn
Máu mủ vọt ra
Bật dậy
Thành kẻ lạc đường
Giữa bầy đàn liêm sỉ

Ngơ ngáo
Thờ thẫn …
Múc gió trăng ướp xác
Chín muồi …xó hẻm lâm bồn
Như Thị

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

LỤC BÁT BÃO LŨ


TAO NÔI MÓC NHÁNH NỖI NIỀM
Mưa hắt bao nỗi giận hờn
Đòi sông hối hả vắt lên bãi bờ
Phù sa lạc bến ngẩn ngơ
Níu đu chóp ngọn lá thờ thẫn run

Chiều chao nhuộm cảnh hãi hùng
Chim loay hoay giữa trời lồng lộn mây
Chực quăng thêm khúc đọa đày
Phổ vào biền bãi điệu bầy hầy thêm

Nghẹn ngào thảng thốt  ru đêm
Tao nôi móc nhánh nỗi niềm..à..ơi!
Giọng hò mòn mỏi chơi vơi
Giục thơ thức dậy ngồi soi lũ đời

Nhìn quê gánh nỗi tả tơi
Mạ cầm bão lũ mắt vời vợi thương
Màu nước bạc giấu đoạn trường
Vô tình lũ ném tai ương khôn lường.

Mạ ngồi ru nỗi quạnh mông
Nghe hiu hắt gọi bên song điêu tàn !
Như Thị

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA


Như Thị, Phan Tự Trí,Như Thu,Đỗ Chiêu Đức,
NS-Canada,Mai Thắng,Hồng Phượng,
Duy Lương,Minh Thúy,


LỤC BÁT BÃO
Bão về  nhỏng nhảnh phương đông
Hắt thềm bản quán não nùng triền miên
Cơn Lào quất vẫn chưa yên
Chừ lăm le xé quăng triền tai ương

Nước tành hanh hót bên nương
Gọi mời gió tới kết đường tang thương
Tre khum vắt đọt… bềnh bồng
Mái tốc tranh rớt giữa mông mênh rồi.

Lời ru nghẹn nốt chơi vơi
Mùa quăng khoai sắn lụt phơi sượng sùng
Mạ nhìn hiên ướp lao lung
Cha loay hoay túm phên bừng toòng teng

Thương mùa mưa lụt long đong
Em thơ khát sữa khóc mòn bình minh
Bếp nằm phơi miệng lặng thinh
Gió hất trăng rụng thơ chênh vênh vần
Như Thị
BÀI HỌA

BÃO LÒNG
Dập dồn từ phía biển Đông
Bão gây bao cảnh não nùng liên miên
Bao giờ mưa lặng gió yên
Trái cây bao chốn bao triền còn ương

Cái ăn đang gửi trên nương
Bây chừ tan nát hết đường kêu thương
Còn lo chi gánh tang bồng
Đồng không đến lúc đã mông quạnh rồi.

Cháo rau mai mốt còn vơi
Đêm khuya tắc lưỡi bụng phơi thạch sùng
Ngủ nào yên cứ nghĩ lung
Một mai cưới rể nhạc bừng tèng teng ?

Bếp tàn tính chuyện ăn đong
Gỡ ra sao thấy lối mòn nào minh
Rối lòng chỉ biết làm thinh
Bão lay thơ khớp còn chênh mấy vần.
Phan Tự Trí
MONG...
Ơi nầy hỡi ngọn gió đông !
Đừng gây thảm hoạ não nùng liên miên
Cầu cho vạn nẽo bình yên
Giã từ cơn lũ ven triền chớ ương

Bão ơi người hãy nhớ nương !
Gọi mời nắng trải trên đường yêu thương
Em vui buộc mái tóc bồng
Ghé thăm ruộng lúa mênh mông đây rồi !

Nỗi buồn năm tháng dần vơi
Chị mê chăm sóc khoai phơi chẳng sùng
Tâm nào nghĩ ngợi mung lung
Đồng hồ đã điểm tưng bừng teng teng

Sáng chiều quên chuyện đếm đong
Quên sầu, quên cả lối mòn vô minh
Dạ bày thôi chớ mần thinh
Giấy đùa con chữ sao chênh...lệch vần ?
Như Thu
BÃO HẠ VY
Harvey
Hạ-Vy bão lụt biển đông,
Houston bỗng chốc não nùng liên miên.
Gió qua nhưng vẫn chưa yên,
Mưa tuôn xối xả ngập triền tai ương.

Mênh mông nước ngập tràn nương,
Xe theo nước cuốn đầy đường mà thương.
Nhà như trôi nổi phiêu bồng,
Một vùng nước phủ mênh mông mất rồi !

Lời nào an ủi cho vơi,
Tán gia bại sản nhà phơi mặt sùng.
Trong làn mưa bão mông lung,
Cột nhào điện đứt dây bừng tòn- ten.

Thiên tai thảm họa khôn đong,
Muôn người đói lạnh mõi mòn u minh.
Bụng buồn nhưng phải làm thinh,
Trời đem tai ách chông chênh họa vần !
Đỗ Chiêu Đức-Bão Hạ-Vy 2017
THIÊN TAI
Lốc phương tây ,bão phương đông
Thiên tai thủy họa khắp cùng liên miên
Nhà trôi của mất người điên
Tấm thân còn lại nỗi niềm khổ ương

Gió Lào cuộn cả ruộng nương
Nước dâng tới nóc khôn lường  thảm thương
Vòm tre nằm rạp dưới mương
Lềnh bềnh vật nổi trên sông kia rồi !

Đắng cay trăm mối đầy vơi
Đói lòng con trẻ sắn khoai ruột sùng
May nhà còn cái cột lung
Cha tìm mái lá cột chùng leng teng

Lũ lụt hàng giậu đưa đong
Thiếu cơm khát nước ngồi mong một mình
Củi ướt chờ nắng mần thinh
Câu thơ cứu khổ lung linh chệch vần !
NS-CANADA
BẢO LÒNG
“Cảm họa”
Ông cha ta chọn Biển Đông
Đương đầu bão lũ hằng mong thái bình
Cuộc đời vất vả mưu sinh
Nghìn năm với bão định hình tai ương

Mùa về khí chuyển nhiều phương
Biển Đông quy tụ con đường bão giông
Rừng xanh bình tĩnh chờ trông
Những cơn mưa lớn mạnh dòng suối mơ

Con người hám lợi lòng trơ
Ra tay tận diệt rừng xưa điêu tàn
Còn ai ngăn nước chảy tràn
Thiên nhiên phẩn nộ tiếng than hãi hùng

Những ngày tàn phá thung dung
Chính sách bảo vệ chẳng cùng đặt ra
Tai trời ách nước mạnh đà
Rộn mùa cứu đói khúc ca ngậm ngùi

Đời nghèo bao cảnh thương ôi
Dân nghèo cảm thán đợi người ban ân !?
Mai Thắng 
CHÊNH CHÔNG
Sm rền rĩ khắp trời Đông
Chớp tia,  lửa lóe cháy "nùng" miên miên
Dân tình lận đận nỏ yên
Gom bao nhiêu thứ bên triền gàn ương

Lũ ào ào phá ao nương
Sóng gào rú thét tắt đường, ôi thương !
Còn đâu năm tháng phiêu bồng
Ngắm ráng chiều đỏ đến mông lung rồi

Sầu lên chất ngất nào vơi
Tai nghe bờ khóc, trải phơi sắn sùng
Lạy trời còn chút khoan dung
Cho người thêm sức ngăn bừng tơi teng

Bao ngày đo đếm lường đong
Nay thời lả chả xói mòn tâm minh
Khấn cầu xin gởi chốn thinh
Mấy ý thô thiển thêm chênh chông vần
HỒNG PHƯỢNG
GIA BÃO CUỒNG
Bão cuồng giội trắng đồng Đông
Dồn xô lũ cuốn bản Nùng, làng Miên
Bòng đè gãy cội thanh yên
Đua lời rát bỏng non triền, ểnh ương
Rác rều trôi nghẽn lòng mương
Trông đàn chép quẫy giữa đường mà thương
Mòng quây giạt đám hương bồng
Cò con lạc giữa mênh mông , kiệt rồi
Mây dồn nào biết hồi vơi
Tường cao gạch vỡ, sương phơi thạch sùng
Bà ngồi dõi bóng mông lung
Mơ hồi giỡn sóng bừng bừng tuổi teng
Ếch già xách vợt thầm đong
Bao lần trứng nở trôi mòn dòng Minh
Loa phường buốt lạnh  làm thinh
Cho câu lục bát buồn chênh chao vần
18 – 9 – 2017-Phạm Duy Lương
HỨNG MÙA BÃO LŨ
Lo âu ngọn gió hướng đông
Gieo cơn bão nổi quặn lòng liên miên
Những mùa đông đến nào yên
Cây cành ngã đổ ven triền hoạ ương

Nước dầm rau quả bên nương
Mùa màng phá hoại tận đường đau thương
Gia cầm súc vật chết chương
Cửa nhà suy sụp nát tương tàn đời

Đoạ đày tiếp mãi chẳng vơi
Nhìn trời oán hận mặt phơi lời sùng
Ngẩn ngơ nhìn khắp mông lung
Ngọn đèn dưới mái nứt bùng tòn teng

Chắt chiu của cải bao phen
Mãi hoài lận đận tối đen phận mình
Đau lòng xót dạ nín thinh
Nỗi buồn giải toả bút nghinh buông vần
Minh Thuý-Tháng 9-2017