Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019

CẢM NGUYÊN TIÊU

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Như Thị & Thi Hữu

CẢM NGUYÊN TIÊU
Vén mây trăng lội xuống trần
Soi thềm dân dã lạy rằm tháng giêng
Ký ức xưa cứa niềm riêng
Cắn tay không máu*đảo điên…thôi rồi

Chừ đây nhiễm thói học đòi
Rượu thơ rủng rẻng ngâm mời Hằng nga
Nguyên tiêu rống tiếng gọi là
Vo câu thơ hội bút ca tụng vần

Thơ đường ,lục bát lần khân
Bước đi chập chững cúi nâng thi đàn
Lom khom vịn cửa thơ rằm
Phong tục Bắc thuộc ngàn năm hiện tiền**

Biệt phủ đài các quan viên
Nhiễm lây giải hạn cửa Thiền dâng sao
Cứ ngỡ rằng hội thanh cao
Đâu ngờ thơ nấu chiên xào nguyên tiêu
Như Thị
*Tục ngữ Trị Thiên: giêng hai cắn ngón tay không chảy máu
(chắc lúc xưa Đói rét máu đông)
**Ở Trung Hoa, Tết Nguyên Tiêu là Tết Thượng Nguyên, hay Tết Trạng nguyên, ngày xưa là dịp nhà vua hội họp các Ông Trạng để thết tiệc và mời vào vườn Thượng uyển thăm hoa, ngắm cảnh, làm thơ. Theo sách Trung Hoa, lễ Thượng Nguyên không phải là một ngày lễ Phật. Tết Nguyên Tiêu (rằm tháng giêng, đêm rằm đầu tiên của năm mới) được coi là ngày lễ thiêng liêng nhất đầu năm mới và còn được gọi là “Lễ hội đèn hoa” hoặc “Hội hoa đăng”, có thể bắt nguồn từ tục cúng tế thời Hán Vũ Đế, với tập tục trưng đèn trên cây nêu trước cửa nhà, đốt đèn, chơi lồng đèn ngũ sắc, có thể kéo dài từ 13 đến 17 tháng giêng. Những lồng đèn có hình thù rồng phượng 12 con giáp hoặc những nhân vật cổ trong truyền thuyết được yêu chuộng
BÀI HỌA
LÀ MƠ
Trăng soi sáng khắp cõi trần
Đêm nay có phải đêm rằm ra giêng
Gởi theo mây gió buồn riêng
Nhớ về năm tháng thần tiên xa rồi

Ngây thơ tuổi dại đua đòi
Âm vang tiếng nhạc buông lời ngân nga
Hồn nhiên có biết đâu là
Buồn vui chỉ thế âm ba điệu vần

Thời gian năm tháng qua dần
Thả hồn mơ mộng thi nhân điệu đàn
Nhìn vầng nguyệt lạnh mơ màng
Hồn thơ bay bổng đến ngàn non tiên

Một chiều đến ngự hoa viên
Ngắm vườn thượng uyển khắp miền trăng sao
Nhìn lên tận cõi trời cao
Giật mình tỉnh mộng bay vào cung tiêu...!
Lá úa/19/2/2019
ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ ...THƠ
Mời nhau vịnh Nguyệt dưới trần
Mới hay thiên hạ thưởng rằm ngoài giêng
Bởi vì họ sợ tư riêng
Đưa Trăng ra đấu thiêng liêng cho rồi

Xã Hội buôn chuyện đua đòi
Phong lưu, hào sảng đón mời Nguyệt Nga
Nguyên tiêu lễ hội Cuội là
Hoan hô hoa nở ngâm ca nối vần

Bất kỳ thể loại lân khân
Chị Hằng khăn áo nhẹ nâng tơ đàn
Hò khoan gió thổi đêm rằm
Tiếng mau như đếm tháng năm bạc tiền

Khắp miền Hàn Quảng cung viên
Nâng niu bùa chú toạ Thiền vàng sao
Cán ngồi vắt vẻo đỉnh cao
Tung hô trí tuệ đang xào món thơ ...
Hawthorne.  19 -  2 - 2019
CAO MỴ NHÂN
NGUYÊN TIÊU THỜI NAY
Từ nay Chị Nguyệt xuống trần
Làm thơ ăn nhậu cái rằm tháng giêng
Dân lành giá lạnh, chuyện riêng
Quốc doanh thi sĩ là tiên đây rồi

Giàu sang thì phải đua đòi
Trần gian đú đởn lại vòi hằng nga
Thi đàn văn nghệ đó là
Nắn câu nịnh bợ cho ra thành vần

Vốn loài dốt nát lân khân
Đạo văn, bồi bút, cơ man một bầy
Mổi năm thêm cái ngày này
“Nhân dân”,”ưu tú” là nay có tiền

Lại thêm lở kiếp quan viên
Phải mau cúng lể cửa Thiền nhương sao
Làm ngơ coi chừng trời cao
Cái vạ tham nhũng dính vào, đời tiêu.
Người Nay

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2019

PHIỀN MUỘN

PHIỀN MUỘN
Chúng ta một lũ ngông cuồng
Uống sương thiên cổ, diễn tuồng khùng điên
Quanh năm luẩn quẩn một miền
Si mê tình tự, khiến phiền muộn thơ

Cát vàng thốc bụi hoang sơ
Ngàn câu huyễn cảm trên bờ pha phôi
Kinh văn chương niệm suốt đời
Kệ bâng quơ tụng xa vời thủa nay

Chúng ta một lũ đắm say
Đã quên thân phận còn đày đọa nhau
Bây giờ tới tận muôn sau
Đừng ai nhắc chuyện công hầu dở dang

Một trời mũ áo sô tang
Lẫn trong khói tỏa mây ngàn mong manh
Vạn niên tâm sự long lanh
Như kim cương vỡ tan thành lệ mưa

Chúng ta một lũ cuồng xưa
Hẹn nhau trễ chuyến đò trưa lỡ thời
Để rồi cạn chén rong chơi
Tỉnh ra, không thấy một người nào quen ...
CAO MỴ NHÂN
BÀI HỌA
BUỒN ĐỜI, TA DONG RUỔI
Bản thân ta tính si cuồng
Nhìn đời như thể một tuồng đảo điên
Tháng năm lưu lạc khắp miền
Chỉ chuyên quậy phá làm phiền tuổi thơ

Trưởng thành như trẻ ban sơ
Phiêu lưu từ đó khắp bờ...chia phôi
Văn chương lãi nhãi suốt đời
Thi ca đùa giỡn vẽ vời xưa nay

Nghĩ rằng mình, kẻ khướt say
Cứ như con rối đong đầy lụy nhau
Đời này mãi tới đời sau
Làm sao tới bực vương hầu giỏi giang

Thế rồi đầu đội khăn tang
Thế rồi mới biết trăm ngàn thanh manh*
Trí khờ, chậm chạp không lanh
Ta buồn khóc ngất lệ thành nước mưa

U sầu nhớ mãi thời xưa
Còn đâu những buổi trời trưa thiếu thời
Thôi đành tiếp tục vui chơi
Hầu mong gặp gỡ một người thân quen ...
22/01/2019-PHÓ QUÂN BÌNH
* thanh manh : mù quáng 

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

ĐỜI CHIỀU!

ĐỜI CHIỀU!

Ngọn sầu phất
đọt tái tê
Gỡ cành thu muộn
trụi quê quán buồn
Gió lùa
chi miếng quạnh mông
Hóa thân mây rụng
Chạm nguồn cội xưa

Lòng sông
nước nhóm bếp chưa
Để mơ màng khói
La đà bồng lai
Biết chiều
đứng giữa tàn phai
Đến đi về ở
khoan thai phiêu bồng

Thương người hôm sớm long đong
Cõng cơn rét buốt cứ chòng chành trôi
Mà lòng rực nụ Mân côi *
Nên quê nhuần nhã mỉm cười thậm thâm

Đã bầm đông quẹt tím thêm
Lũ đon đả quất cấy mầm thương tang
Chợ chiều rao mủng cơ hàn
Tiêu tao bán hết quảy an nhiên về
 Đăng Mành
*Tục ngữ Quê Tôi
“Lễ Mân Côi nước trôi đầy đồng”

MÙA SANH!


MÙA SANH!
Chào đời gặp buổi nắng thưa
Cơ hàn chầu chực nước thừa mứa dâng
Lúa non lũ tuốt phũ phàng
Phù sa ngơ ngẩn tẩm bàng hoàng vây

Đồng ngập dầm đuối cội mây
Cò chao lầm lũi cánh trầy trụa  tê
Dế chiều rụng phách não nề
Ném vào bờ bãi điệu quê quán buồn

Nghe cá chuyển bụng mà thương
Loay hoay rải * trứng thân vương lưới đời
Thong dong rều rác thảnh thơi
Lềnh bềnh vô trụ mặc tơi tả mình

Lũ tràn thâm chiếu sơ sinh
Tôi ngo ngoe níu điêu linh đoạn trường
Phên bừng gió đập rách bươm
Chừ quờ quạng túm muối chờm thậm đau!
 Đăng Mành

*cá rải :cá đẻ(phương ngữ Trị Thiên)

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

CHA !


CHA !
Cha từng đi giữa nhục vinh
Được mất mặc kệ lặng thinh âm thầm 
Cặm cụi gieo hạt dưỡng mầm
Trồng cây nhẫn nhục nuôi tâm nhẹ nhàng…

Đói no chung cuộc xóm làng
Còn hơn giành giựt buôn sàng lợi danh
Nên đời an giữa lênh đênh
Hơn thua chẳng bợn ghét ganh không màng

Thuyền yên mặc sóng cơ hàn
Dẫu đời quay quắt ph
ũ phàng đổi thay
Cuốc cày ăn ngủ với mây
Gối bờ tri túc ăn mày phiêu nhiên

Biết con hư ngậm lời khuyên
Đói cho sạch – chớ đảo điên lụy cầu
Gặp thời bớt thói giăng câu
Được mất- hàn phú bể dâu vô thường !

Đừng như ai quá so lường
Rước Cha vỗ béo như phường gian tham
Gặt xong đám chúc thọ khang
Trả bản quán chẳng cưu mang Cha già …!

Chợ búa là chốn điêu ngoa
Cha quê chất phác lên toa nhẹ hều !
Thỏng tay thạch hóa phong rêu
Cha là mạng mạch dựng lều nước non.
Như Thị

MA TÔI!



MA TÔI!
Theo Làng tảo mộ Thanh minh
Mà nghe hương khói điêu linh lềnh bềnh!
Cô hồn níu gót dợm quanh
Ma phiêu lãng giục chơi nhanh nhớ về…

Mắc chi Kiều phải nhiêu khê
Kết hồn ma nữ kéo lê đoạn trường
Xâu cốt nhục chuỗi tang thương
Cột tình đắm đuối gặm chương đọa đày!

Hồn ta rúc gió giêng hai
Lạnh bòn hớp cháo giữa đài chiêu linh
Thử đưa tay dắt vía mình
Rong chơi nghĩa địa
với tinh ma này

Giá mà còn có mai đây
Dẫu côi cút giữa tháng ngày quạnh hiu
Ma hiền một cõi phiêu diêu
Tung tăng lãm nguyệt hồn tiêu dao ...hề!
 
Như Thị

HOA QUÊ !


HOA QUÊ !
Trăng nghiêng xuống phố chòng chành
Nhìn hoa lơi lã khoác đèn nhấp nhô
Lanh chanh uống cảnh xô bồ
Nốc lời tráo trở cạp bờ đảo điên

Không quen sống chốn công viên
Vươn vòi khúm núm lụy phiền khen chê
Hương màu tơi tả tung hê
Bướm ong suồng sã ! né hè phố lay

Hớp khói bụi chốn lưu đày
Vô tâm bướm gửi muôn loài sâu tơ
Vất vơ vịn cổng lọc lừa
Tường gông gió thở mịt mù trùng vây

Sắc chưng điếng cuộc hao gầy
Đành đon đả phủi trang đài nguyên xưa
Chợ người tung bủa bán mua
Ném hoa lên phố đong bưa xuân thì!

Một mai nhụy úa còn chi
Đời hoa phận rác thôi thì hóa thân
Thà chen chúc giữa bùn làng
Phơ phất an trụ : tươi ,tàn thảnh thơi !

Sống gần rơm rạ mà chơi
Tang thương chia sẻ ngọt bùi có nhau
An nhiên giữa cõi chác chao
Chìa môi ngậm tiếng thì thào sương trăng
    Như Thị