Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huy Khôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huy Khôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

TRỌ

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Phan tự Trí,Song Quang.Hương Thềm Mây,Huy Khôi,
Đức Hạnh,

TRỌ
Cơn mưa trọ đám mây trời
Giọt sương tạm trú trong hơi đất chiều
Hạnh phúc trọ vạt tin yêu
Nỗi niềm ở trọ mé hiu quạnh đời

Bình yên trọ nhịp tao nôi
Tang thương ở trọ khi hơi thở tàn
Nếp nhăn trọ khóe lầm than
ấm no ở trọ trong làn khói lam

Binh đao trọ tiếng luận bàn
Giành giựt ở trọ viên hằn thù nhau
Truân chuyên trọ mé bể dâu
Bốn mùa ở trọ trong màu trần gian

Lộc non đeo trọ cành xuân
Ta người ở trọ ,chết trần trụi đi
Ghét thương trọ lọn thị phi
Đớn đau ở trọ khi ly biệt trồi

An nhiên trọ phiến thảnh thơi
Miếng cơm trọ giọng mồ côi vỉa hè
Hơn thua trọ tiếng khen chê
Đớn đau trọ miếng môi dè bỉu chêm
Như Thị
BÀI HỌA
NƯƠNG
Tin đưa nương cánh chim trời 
Cánh diều nương náu vào hơi gió chiều
Tình ai nương trái tim yêu
Đớn đau nương giữa đìu hiu cảnh đời

Kiếp này nương mấy khúc nôi
Để tình nương mãi tới hơi khói tàn
Lửa lòng nương bếp cời than
Phúc tu nương trọn giữa làn áo lam

Chiến tranh nương ngón phiêu bàn
Cướp bóc nương hẳn ranh hằn ghét nhau
Tin nhà nương vịn ngàn dâu
Nhân từ nương thấu tươi  màu nhân gian

Én đàn nương dệt mùa xuân
Tiên trời cũng phải        nương trần thế đi
Hồi hương nương vó ngựa phi
Thương người nương cảnh chia ly trụt trồi

Rửa lòng nương nước giếng thơi
Lạnh lùng nương phận cút côi nắng hè
Xin đừng nương giọng ghét chê
Để rồi nương kiểu ăn dè của chêm.
Phan Tự Trí

LÀM....
Xin cho làm gió bên trời
Làm mưa xua đuổi nóng hơi nắng chiều
Đừng làm xao xuyến tim yêu
Làm tan nát kẻ quạnh hiu trong đời

Bên vòng tay Mẹ làm nôi
Bên Cha ánh mắt làm hơi lửa tàn
Làm thân có khổ đừng than
Riêng ta làm phận giữ làn sương lam

Chiến tranh làm cớ lạm bàn
Sao không thân ái làm hàn gắn nhau ?
Làm cho bãi bể nương dâu
Nồi da xáo thịt làm màu dối gian !

Chừng nào làm ngát hương Xuân ??
Làm cho đất khách phong trần bớt đi !
Mấy vần làm tiếng lộ phi
Gởi người thông cảm cạn ly rượu trồi

Làm lòng tự tại an thơi
Rũ thân làm cánh chim côi đêm hè
Đừng làm thiên hạ ghét chê
Chỉ làm mọi sự e dè nói chêm
songquang
TRÚ
Con trăng  trú ngụ khung trời
Mưa bay thân trú theo hơi gió chiều
Tình thương dạ trú tim yêu
Ghét ghen thường trú hắt hiu giữa đời

Cây cỏ cư trú nương nôi
Chung tình dạ trú tận hơi bóng tàn
Môi buồn trú tiếng khổ than
Trầm hương trú tạm theo làn gió lam

Đảo điên trú giữa lời bàn
Chém giết trú nẻo thù hằn hận nhau
Khổ đau thường trú nương dâu
Từ bi trú ngụ đẹp màu trần gian

Thắm tươi vui trú hồn xuân
Thánh phạm tạm trú dương trần rồi đi
Giành tranh trú chốn tần phi
Hậm hè nương trú lâm ly sụt trồi

Thong dong trú pháp an thơi
Bằng lòng trú giữa tâm côi hội hè
Hậm hực trú ở ganh chê
Hỷ hoan trú giọng dặt dè chế chêm
Hương Thềm Mây
NƯƠNG
Mây bay nương cánh gió trời
Đồng khô nương giọt mưa rơi sớm chiều
Tình duyên nương trái tim yêu
Mái nghèo che bóng quạnh hiu nương đời!

Trẻ nương sữa mẹ,...thôi nôi
Già nương chiu chắt làn hơi muộn tàn!
Lửa nồng nương chốn tro than
Bình yên nương ngọn khói làn sương lam.

Đúng sai nương ý thấu bàn
Nhớ thương nương nghĩa ngợp tràn trong nhau!
Cửi canh nương tựa bãi dâu
Kiếp người nương tựa cơi cầu thế gian.

Lá hoa nương tựa khí xuân
Bước ngay nương tựa đường trần vững đi
Thời gian nương bóng câu phi
Trái nương nhựa dẫn từ khi kết chồi

Dưỡng già nương dạ thanh thơi
Phượng thiêu nương tiếng vê sôi gọi hè
Sửa mình nương tựa lời chê
Lời hay nương ý,...khôn dè chọc chêm!
Nguyễn Huy Khôi
TÌNH
Tình xuân thắm nở đất trời
Hương xuân ngào ngạt phả hơi sớm chiều
Trái tim thắm nở hoa yêu
Nàng xuân múa hát chẳng hiu bên đời

An bình nhớ thuở nằm nôi
Mẹ yêu mẹ hát, hoa côi sẽ tàn
Cuộc đời dẫu tối như than
Tình xuân vẫn tỏa những làn mây lam

Thế nhân dẫu lắm lời bàn…
Chân lí vẫn nở nồng nàn bên nhau
Cuộc đời dẫu có bể dâu
Tình xuân vẫn thắm sắc màu nhân gian

Yêu đời thắm nở tình xuân
Hận sầu, ghen ghét.. cõi trần buông đi
Xuân về ta cởi ngựa phi
Ngắm đời ngắm cảnh tình thi sụt trồi

Nàng thơ tung cánh thảnh thơi
Hoa tình thắm nở chẳng côi xuân, hè..
Gió trăng chẳng biết ghét chê
Tình thương chớ nỡ dìm đè, lại chêm…
Đức Hạnh 

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA-LŨ CHIỀU!


Như Thị,Trần Lệ Khánh,NS-CANADA,
Huy Khôi,Hồng Phượng,
 
LŨ CHIỀU!
Bơ thờ ngồi đếm cá bơi
Ngu ngơ rều rác giỡn chơi quanh thềm
Rơm quen sống phận bình yên
Vô tình bèo cõng phiêu diêu giang hồ.

Cành đau gió lặt xác xơ,
Lá chênh chao rụng trơ vơ cội nguồn.
Phù sa gói nước về đồng,
Ở…đi rồi cũng cầm bùn thủy chung.

Mây còn ngậm nước rưng rưng
Sắn khoai đỏng đảnh chờ chưng lên nồi
Nước tuôn rách nhịp tao nôi
Lúa treo đợi nắng sân bơi bồng bềnh

Quê nhà lũ đậu buồn tênh.
Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về.
Mẹ ngồi ru giọt tái tê
Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường
Như Thị
BÀI HỌA
LŨ BUỒN !
Đầy sông cá chết không bơi
Bập bềnh theo nước rác trôi cạnh thềm.
Đồng xưa rơm rạ ngủ yên
Giờ dềnh theo lũ tiêu diêu sông hồ.

Thân cây nghiêng ngả cành xơ
Gió vò tan tác bứt vơ xa nguồn
Giọt Phù Sa chửa lắng đồng
Theo dòng cuốn cũng đem bùn chảy chung

Úng đòng lúa chết sầu rưng
Sắn khoai vớt vát không chưng đủ nồi
Trong nhà thiếu chỗ đặt nôi...
Côn trùng chuột dán ngộp bơi nổi bềnh.

Đói lòng ruột quặn dạ tênh.
Kiếm lương chẳng đặng đấp đênh thuyền về.
Ru con giọng mẹ buồn tê
Hoàng hôn đổ bóng...đã nghe đêm trường./.
Trần Lệ Khánh--28-7-2017


CUỐN TRÔI…
Lên cao nhìn xuống hụp ,bơi…
Vật trôi lởn vởn đùa chơi bên thềm
Cuộc đời thôi hết bình yên
Mỗi năm nước lụt luân phiên xuống hồ

Cây cành tan tác còn xơ
Lá trôi theo lũ có mơ về nguồn ?
Dòng sông che phủ con đường
Phù sa cùng với đất bùn đi chung !

Ngậm ngùi mắt lệ buồn rưng
Đói lòng khoai sắn cũng ưng lắm rồi
Trẻ thơ gào thét trong nôi
Mẹ đâu còn sữa lúa trôi bập bềnh

Nhà hoang vườn trống tênh hênh
Hàng tre cúi rạp cò chim đâu về
Giọng hò tắt nghẹn rát tê
Nhìn con khóc nấc cơn mê đêm trường !
NS-CANADA

SẦU BÃO LŨ
Nhác trông cá lượn lờ bơi
Giữa cơn ngập ngụa rều trôi quanh thềm...
Nghẹn lòng,...xáo trộn bằng yên
Trong guồng bão lũ đảo điên hải hồ!

Cỏ hoa bầm dập xớp xơ
Mây trôi bảng lảng vẩn vơ..khóc nguồn!
Tràn trôi nước ngập trắng đồng
Phù sa chắt giọt bùn nồng sẻ chung.

Hàn nông mắt ứa lệ rưng
Chiêm thua ,mùa thối,...ngày chưng rỗng nồi (!)
Mưa  dầm sũng giọng đưa nôi
Tháng ngày vô định nổi trôi bập bềnh!

Rỗng khoang đò mạn tồng tênh
Ngợp chìm sóng gió nổi nênh nẻo về
Lòng sầu,gió chích nhói tê
Năm canh khắc lậu sắt se dạ trường!
7-2017-Nguyễn Huy Khôi


CÒN NGHE
Tung tăng đàn cá lội bơi
Ngờ đâu sóng đánh bỏ chơi leo thềm
Còn đâu cuộc sống bằng yên
Phong ba, giông tố tiêu diêu sông hồ
Hoa màu củ trái vữa xơ
Ruộng vườn tan tác, chơ vơ suối nguồn
Kênh đào dẫn nước xanh đồng
Giờ đây ngao ngán mời bùn sống chung
Lòng người thổn thức rức rưng
Còn đâu ngô sắn chen chung niêu nồi
Làm sao giữ được dây nôi
Khắp nơi ồ ạt chèo bơi bập bềnh
Thuyền trôi trên nước tênh tênh
Cỏ cây hoa lá chênh đênh theo về
Người buồn lòng dạ héo tê
Nghìn năm sau nữa còn nghe khúc trường
Hồng Phượng

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA


Như Thị,Trần Lệ Khánh,Nguyễn Huy Khôi,

DƯ ÂM CHIỀU!
Lũ quất sông chạy tả tơi
Bãi đành đon đả gọi mời đón đưa
Mây ném xối xả gió mưa
Tang thương xán xuống đầm đìa ruộng nương

Tre khóc măng chết thảm thương
Rơm lăn sướt mướt khói bươn ngậm ngùi
Chuối toe tàu rách tả tơi
Nước vô tư nhuộm – cành tươi úa vàng
Sân bơi bùn tỏa mênh mang
Cò phân vân gọi bóng hoàng hôn trôi
Chim sâu khàn tiếng mồ côi
Mẹ thẫn thờ giọng-ru hời… trắng tay!

Lượn chao soi dấu cỏ may
Nhỏ nhoi thơ thẩn đọa đày chuồn kim
Lòng từ gói ở trong tim
Cỏ may lũ liệm… chuồn vin bóng mình!

Ngậm hơi né lụt vây quanh
Mẹ đong nốt lặng giữa thanh âm chiều
Khói tung lưới bủa đìu hiu
Dư âm đọng cứa chín chiều quặn đau
Như Thị

BÀI HỌA
LŨ CUỒNG !
Lũ cuồng mọi vật cuốn tơi.
Nhà trôi đồng ngập...không mời mà đưa
Đồng hành rít gió tuôn mưa
Gẫy cây cành-chết cà đìa ngô nương

Lũ gây bao cảnh tang thương.
Đường ngăn nước cách chải bươn bùi ngùi
Vườn quê cây đổ cành tơi
Mưa sầm sập dội cây tươi hóa vàng.

Bốn bề nước bủa mang mang...
Thinh không sương tỏa hôn hoàng lướt trôi.
Lặng thinh...tiếng quốc  đơn côi..
Giọng buồn Mẹ ẵm trẻ...hời...trên tay.

Lũ dìm rã cỏ chỉ may.
Chuồn kim bay kiếm...tự đầy thân kim.
Cỏ xưa... chuồn đậu ấm tim
Giờ đây cỏ chêt...ai vin đỡ mình..?

Lũ còn luẩn quẩn loanh quanh
Gây bao bất ổn loạn thanh sớm chiều.
Não lòng...tâm trạng buồn hiu...
" Nhìn về quê mẹ chín chìu ruột đau "
Trần Lệ Khánh--28-7-2017


ĐOẢN KHÚC CHIỀU
Tầu tiêu lả lướt  bung tơi
Nước rong bìm bịp dài lời đong đưa
Trời sầm sập táp sa mưa
Thiên tai ập xuống bên đìa đồi nương!

Lũ gieo tang tóc bi thương
Nghìn bề xa xót,muôn phương bùi ngùi!?
Nước lùa nát giậu mồng tơi
Đổ giàn bầu bí,trầu phơi lá vàng!

Lập lòa trời nước mang mang
Chiều sa tím sẫm hôn hoàng nổi trôi!
Tan đàn,...thương trẻ đơn côi
Biệt ly tình Mẹ, xa rời vòng tay!...

Sương nhòa phơ phất bông may
Chuồn va gió dập,trời đầy mình kim!
Cơ hàn....đau lặn về tim
Bóng câm hồ lạnh...trăng im dáng mình!

Qua cơn bĩ cực bủa quanh
Mẹ ngồi vá bóng chiều thanh vắng chiều!?
Triền sông gió thoảng hiu hiu
Thảnh thơi nửa khắc, vạn chiều ngậm đau!?...
Hạ 2017-Nguyễn Huy Khôi

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

BÁT LỤC THU!

BÁT LỤC XƯỚNG HỌA
Như Thị,Huy Khôi,Trần Lệ Khánh,Như Thu,

BÁT LỤC THU!
Sen tàn , gió gói giữ làn hương đây…

Phượng ngắc ngoải bụm heo may
Ve rền rĩ phách tiễn quay quắt mùa
Cuốc tha thiết khúc muôn xưa
Giục sông thả khói leo bờ bãi giăng

Mùa quăng thêm lọn tang thương
Lều bều rơm rạ kẹt đường hóa thân
Lũ về, đi… ở lần khân
Phù sa đỏng đảnh nước phân vân òa

Gió luồn tre hóp xót xa
Đồng mông quạnh tiễn bếp tà dương trôi
Giọng buồn “théc”* đẫm tao nôi
Mẹ thao thức nhịp nỗi tơi tả mình

Trăng vàng ươm nhụy lặng thinh
Chan thuần khiết lội tẩm tinh diệu mùa
Rằm về…đi..tự khi xưa
Tâm từ thị tỏa đại thừa chân kinh

Độ thời giải tội siêu sinh
Nương bậc hiếu hạnh hàm linh quay về
Chạm bờ buông hết nhiêu khê
Tuệ khai bát nhã giữa quê quán này

Lá vàng rõ cuộc tàn phai
Gọi mầm mơn mởn mãn khai xanh rờn
Đến đi giữa lối vô thường
Nên Cơn lào biết cúi nhường nhịn mây

Ta người lỡ xuống Trần ai
Từ tâm chia sẻ bớt đày đọa nhau
Dù sống chết - vẫn ngọt ngào
Thì thanh thản trụ giữa mầu nhiệm thu

Dẫu đời mộng ảnh phù hư!
Như Thị -LĐM
*Ngủ
(Ru em em théc cho muồi
Để Mạ đi chợ mua vôi ăn trầu)

BÀI HỌA
TẢN MẠN THU
Đài khô,...sen giấu nhụy thầm còn đây

Trời se se chớm heo may
Triền sông xào xạc gió lay chuyển mùa
Nước rong ngập bến sông xưa
Cuốc kêu khoan nhặt nẫu bờ sương giăng!

Người về ngược nước sông Thương
Bãi bờ hoang hoải triều cường phân thân
Rác rều ngập ngụa lận,...khân
Phạc phờ sương khói phù vân ập òa!

Sông thu buồn chấm thuyền xa
Mưa sương lãng đãng ánh tà tràn trôi
Chợt lòng nhớ thuở thôi nôi
Ngẫm thương phận Mẹ tả tơi...nuôi mình!

Đời gian khổ mấy....mần thinh
Cây đời chăm bẵm phục sinh gọi mùa
Rằm ruồng vẫn giữ nếp xưa
Chuyên tâm hướng đạo lễ chùa thỉnh kinh!

Quên đời thấp thoáng tử sinh
Hằng tâm cầu phước hương linh trụ về
Quên thời bầm dập nồng khê
Nay về đằm giữa lòng quê hương này!

Bâng khuâng nhìn bóng thu phai
Nìềm tin thắp nụ hoa khai thắm rờn!
Suy trong vạn biến dị thường
Tỏ mờ...trăng biết nhịn nhường bờ mây?

Trân gian ký thác như ai
Trung lương:Trọng nghĩa, khinh tài - vị nhau!
Hương tình  ngọt thậm, thơm ngào
Đời ươm xanh mộng tươi mầu nắng thu.

Màng chi lợi bả,danh hư?!
7-2017- Nguyễn Huy Khôi
THU LỤC BÁT
Sen lìa ngó ý...tơ lòng còn đây...

Nắng vàng hanh chớm gió may
Hạ qua Thu tới vòng quay chuyển mùa.
Chim Quyên gọi bạn vườn xưa...
Sông mờ khói sóng đôi bờ giăng giăng.

Thu nhiều mưa bão thảm thương
Nhà trôi cây đổ ngáng đường khổ thân.
Bão về không thể bỏ khân
Chất thêm công việc giới phân vỡ òa.

Trắng tay vì lũ xót xa...
Mắt nhìn công của sớm tà cuốn trôi
Bao giờ cho cạn nước nôi
Để hàn gắn lại tả tơi quanh mình.?

Đấng thiêng liêng chớ lãng thinh.
Từ bi ban phép diệu tinh cứu mùa...
Nhiệm màu Đạo Pháp ngàn xưa...
Khai tâm đuốc Tuệ thượng thừa kệ kinh.

Thuyền Từ cứu độ chúng sinh
Quy y Tam Bảo tâm linh hướng về.
Từ đồng bằng tới sơn khê
Cập bờ giác ngộ muôn quê độ này.

Dưỡng mầm xanh - tự cây phai
Thu vàng-Đông trụi-Xuân khai biếc rờn.
Bốn mùa chuyển hóa lẽ thường.
Trời xanh cũng có lúc nhường phủ mây.

Trường đời ai có như ai...
Sẻ chia hoạn nạn vơi đầy giúp nhau
Tiếng thơm lưu mãi ngạt ngào
Tấm lòng nhân nghĩa thắm mầu xanh thu !

Sống là tạm giữa vô hư...
Trần Lệ Khánh--29-7-2017
THÔI NGẬM NGÙI...
Ta bà cõi tạm sao mình đến đây?

E gì những chuyện rủi may
Luân hồi lắm nẻo vòng quay mấy mùa
Thôi hoài tơ tưởng bến xưa
Theo làn nước gợn gửi bờ sóng giăng

Đi tìm ảo vọng...xót thương
Chợ đời bóng ngã lạc đường tủi thân
Ngập ngừng dạ luống bâng khuâng
Nguồn cơn khắc khoải định phân vỡ oà

Lênh đênh nước bạc miền xa
Thả hồn dưới mảnh trăng tà...mộng trôi
Ngủ vùi tựa thể nằm nôi
Sương khuya thấm đẫm áo tơi...quên mình

Một chiều gắng thử làm thinh
Sầu dâng phiền muộn linh tinh gọi mùa
Mơ màng dĩ vãng thời xưa
Trau dồi chánh niệm chẳng thừa kệ kinh

Thì thầm nhẹ gót tử sinh
Xôn xao kẻ lá lung linh nắng về
Bụi mù mấy dặm sơn khê
Dừng chân bên nớ, thương quê chốn này

Sợi vàng lối cỏ chớm phai
Còn đâu xanh ngát sơ khai mượt rờn
Ngày đêm sáng tối...lẽ thường
Nỗi lòng khắc khoải vội nhường cung mây

Nhọc nhằn quang gánh bi ai
Thâm tình ấm áp đong đầy có nhau
Gió đưa hương tỏa ngạt ngào
Rộn ràng nối nhịp tươi mầu nắng thu

Ngậm ngùi giữa chốn thực hư...
Như Thu

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

LỤC BÁT XƯỚNG HỌA -THƯƠNG ĐỒNG


Như Thị,Trần Lệ Khánh,Minh Thúy,
Huy Khôi,Hồng Phượng,

THƯƠNG ĐỒNG
Gió  khều mây chết ngoài song
Hóa thân cho lũ ruổi rong bạc đồng
Xưa mưa tháng sáu- máu rồng*
Chừ mưa tội lúa ngậm đòng dưỡng thai

Sắn môn đâu phải trang đài
Mà bùn đon đả rủ đày đọa leo
Nước dầm cho lụt ăn theo
Phù sa hớt hải rác rều ngẩn ngơ

Cha ngồi tước sợi bơ phờ
Nghĩ sào khoai úa vàng thu rã rời
Nhìn con nước quất chơi vơi
Vồng nưa tắt thở lúa phơi mao** chìm
Như Thị
*Tục ngữ
** có nắng thì bung hoa ra chờ ngậm sữa để kết hạt

BÀI HỌA
CÁM CẢNH THIÊN TAI
Sấm rền mưa dội song song.
Hoa màu tan tác rắc rong khắp đồng.
Mưa ào mây cuốn vòi rồng.
Xoáy chìm cánh lúa đang đòng ngậm thai.

Kể chi Dân dã Các đài.
Nương rau vườn kiểng mưa đầy nước leo.
Gia cầm gia súc chết theo.
Gan đau ruột thắt rối rều ngu ngơ.

Mẹ Cha lo lắng phạc phờ.
Lúa ngô khoai sắn chưa thu đã rời...
Lũ còn dâng mãi chưa vơi.
Mong chi có nắng vớt phơi vật chìm./.
Trần Lệ Khánh--26-7-2017

BÃO LỤT
Mưa gào gió khóc bên song
Muỗi , Ruồi xơ xác bay rong ngập đồng
Mây buồn uốn lượn hình Rồng
Ruộng đang dầm nước lòng đòng nghén thai

Thôn quê chẳng nét các đài
Dân quê lam lũ cực đày , đói leo
Bắp , Ngô , gạo lúa tiêu theo
Nhìn vườn rau nát lều bều dạ ngơ

Mẹ trông nét mặt mệt phờ
Bao nhiêu tính toán chưa thu đã rời
Đời nghèo đày đoạ không vơi
Miền Trung lũ lụt nghèo phơi , khổ chìm
Minh Thuý-Tháng 7-2017

Y ĐỀ
Long bong sóng vỗ bên song
Tép tôm hả hớn ruổi rong khắp đồng
Trời vần vũ xả "vòi rồng"
Tướp tơ lúa trổ nghẹn đòng hoài thai !

Lá hoa tàn úa nụ đài
Bàn thờ chễm chệ "tót vời"Cóc leo (!) *
Thừa cơ đục nước bám theo
Béo Cò,...trước cảnh thẩy đều ngác ngơ! **

Chúng dân điêu đứng phạc phờ
Sóng xô bão dật, sa cơ rạc rời!
Bản làng ngậm ngụa khơi vơi
Lúa thoi thóp ngọn mùa trôi bóng chìm!?
Nguyễn Huy Khôi
* Tục ngữ: Nước lụt cóc nhy bàn thờ
** Đục nước, béo cò


THIẾT THA
Ngắm trời u ám qua song
Một vùng tang tóc tảo rong ngập đồng
Chư tiên ném truc hóa rồng
Dân đen ước lúa trổ đòng tốt thai
Phận hèn nào sánh gương đài
Thân gầy vàng vọt lại đày ải leo
Gió to mang bão cùng theo
Vùi đi mạch sống củi rều ngác ngơ
Chiều lên mệt mỏi ơ phờ
Sắc màu buồn thảm chờ Thu lánh rời
Năm canh mắt lệ đầy vơi
Thiết tha cỏi tạm chớ phơi hao gầy
Hồng Phượng