Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

CÁT DẬY!

CÁT DẬY!

Sóng va trăng rớt ngẩn ngơ
Cát tức tưởi hét dậy bờ biển đau
Hạ độc nhuộm nước úa màu
Cát vô tư cũng uất trào sục sôi

Cát từng ôm ấp biển khơi
Mà nay nằm để cá phơi trắng bờ
Cát không liệm kín nấm mồ
Cho hồn thủy tộc bớt thờ thẫn đi

Nước mở mắt xót biệt ly
Sóng phóc uất hận gió rì rào căm
Hữu nghị sao nỡ đang tâm
Mộng bành trướng mọc tự thâm căn rình

Cát đây chuộng biển thái bình
Từng chôn xâm lược hoảng kinh cuốn cờ
Cát chưa từng sống bơ vơ
Cầm tay tứ hải thuở sơ nguyên rồi

Cát thì thầm giục sóng ơi
Chiêu hồn cá dậy về chơi dã tràng
Xe đứt mẻ lưới dã man
Cát xô sóng vọt đập tan quân thù
Lê Đăng Mành


DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!

DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!

Lạnh thừa tê ngọn thanh minh
Quăng đời ngắc ngoải giữa thinh âm chiều
Mơ hồ sương khói phiêu diêu
Gươm đao quá vãng chống điêu linh về

Nguyện hồn hớp ngụm tào khê
Nương thanh tịnh thủy giữa quê quán này
Thùy dương liễu vẫy- lành thay!
Mắt thương nhìn xuống pháp khai nhiệm huyền

Quán Tự Tại rực chơn nguyên
Cầm năm uẩn thấy một nguồn không hai
Mầm nứt bởi lá tàn phai
Khổ đau-hạnh phúc chính ngay đây mà

Dẫu đang vất vưởng ta bà
Thấy không thêm- bớt về nhà nhẹ tênh
Cưỡi toa dâu bể chòng chành
Nhìn không bẩn- sạch ngọn ngành như nhiên

Trầm luân cũng tại đảo điên
Hành trí  bát nhã giữ yên ổn hồn
Dạo nghĩa địa biết tánh không
Thì cực lạc hiện giữa mông quạnh này

Lê Đăng Mành

THỰC TẠI ĐẢN SANH


THỰC TẠI  ĐẢN SANH

Người về từ cõi Thái không
Và thị hiện với tấm lòng đại bi
Hào quang rực Lâm Tỳ Ni
Cánh Sen nâng đỡ Hài nhi mỉm cười

Hương Vô ưu tỏa muôn nơi
Hoan ca tán tụng đất trời chuyển rung
Hoa mưa nhạc trỗi tưng bừng
Bậc Thiện thệ đến soi đường nhân gian

Tiên tri là đấng thánh vương
Mà buông bỏ hết vấn vương lục tình
Lên non tìm lại chính mình
Mới hay châu ngọc trong tinh diệu này

Từ đây thấy biết mặt mày
Trăng vành vạnh tỏ buông tay nhẹ nhàng
Độc hành - độc bộ khinh an*
Rừng già thường trụ đạo tràng khai tâm

Lộc uyển chuyển pháp thậm thâm
Tứ đế khai triển diệu âm thượng thừa
Chạm nguồn bát nhã khi xưa
Nứt mầm tuệ giác muôn mùa đản sanh

Lê Đăng Mành
*Thường độc hành, thường độc bộ,
   Đạt giả đồng du niết bàn lộ
        “Chứng đạo ca”
    TS Vĩnh Gia Huyền Giác

SEN !

SEN !

Xuân hơ hớ cũng già thôi
Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn
Phượng phơi tình hạ vấn vương
Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi

Rũ bùn vươn dậy vào đời
Kết tinh khiết đỡ gót người đản sanh
Bậc thiện thệ đấng cha lành
Thế Tôn thị hiện yên bình bể dâu

Khổ tập diệt đạo - thậm sâu
Liên hoa diệu pháp xưa sau thường còn
Bát nhã trí - đạo tình thương
Tự hành thâm thắp tỏ tường tận đi

Cây không nhánh gốc đại bi
Từ cành bất nhị nhú vi diệu thường
Niêm hoa lặng lẽ vô ngôn
Ấn Tâm vi tiếu xiển dương đạo vàng

Sen tháng tư tỏa mênh mang
Vòi co ong bướm cúi tần ngần bay!
Từng phụng hiến bước Như Lai…
Hương vô ưu giữa trần ai vô cùng

Cỏ hoa nghênh cuộc tao phùng
Trang nghiêm thường trụ thơm lừng đài sen

             Kính dâng mùa Phật Đản
                   PL 2560 - 2016

              Như Thị-Lê Đăng Mành

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

MẸ QUÊ!


MẸ QUÊ!
“Con cò mà đi ăn đêm…”
Là bóng tần tảo bên thềm vào ra
Từ đồng cạn đến chợ xa
Neo tình thương giữa phong ba phận người! 

Đoạn trường gom cả vào đời
Quắt quay Mẹ nhận nụ cười dành con
Chác chao thân hạc hao mòn
Nước gian truân gội mài cùn tóc mây

Nón tơi sương gió trùng vây
Hai vai gánh cả tháng ngày bão giông
Biết mùa: mưa nắng ruộng đồng*
Chưa hề nhắc gợi thu đông xuân hè!

Gió mưa trầy cánh chở che
Tả tơi rách vẫn giữ lề đục - trong
Trần thân vênh lụy đò giang
Tắt đèn quờ dẫm vịn màn bầu không!

Mẹ là hình của nước non
Cảo thơm cổ tich giang sơn giống nòi
Tang thương khói lửa tơi bời
Tờ xưa hạo khí lưu đời sắt son...

“ ...có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con!”
                         Lê Đăng Mành

*Quê chỉ biết 2 mùa mưa nắng

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

BỒ TÁT VIÊN THÔNG



BỒ TÁT VIÊN THÔNG

Bốn mùa lặt lá ven đường
Vẫn cơn gió ấy lạnh-nồng theo Chân
Bi nguyện cứu khổ hồng trần
Mẹ vô sở trụ hiện thân vô cùng

Hạ nồng chưa hẳn tương phùng
Chiến tranh- dịch bệnh mở đường trầm luân
Hằng thắng bỉ thế gian âm
Tình thương ban rải thậm thâm nhiệm huyền

Thu phai chưa hẳn úa tàn
Lá vàng rụng để mầm mơn mởn về
Dẫu đời trôi nổi tung hê
Tâm không quái ngại đến về thảnh thơi

Đông chà rét quất tả tơi
Bờ tre gió rúc cứa rời rụng đau
Đàn trâu ớn cỏ héo sầu
Người lẩy bẩy đợi ga nào bình yên

Từ quán tịch tịnh trạm nhiên
Diệu trí thường chiếu Mẹ viên thông về
Thường soi sáng nẻo đường quê
Quán chơn tánh mọc bồ đề khai hoa

Thanh tịnh quán cõi ta bà
Mắt thương quảng đại maha đại từ
Mùa vạn hạnh - lạc vô dư
Xuân giêng vọng mãi sóng từ diệu âm
Xuân phân bính thân
Lê Đăng Mành

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

LỤC BÁT QUÊ- Lời Bình : NHÃ MY


Lê Đăng Mành Với LỤC BÁT QUÊ
Lời Bình : NHÃ MY

        Cách đây hơn bốn năm , tôi đọc được một bài thơ lục bát ngắn của tác giả Lê Đăng Mành , đó là một bài thơ tả cảnh với cụm từ ngữ rất đặc sắc:

Chiều tung lưới bủa về tây
Chuồn kim khâu dở lá lay ven bờ
Phù sa lạ bến ngẩn ngơ
Bóng ngày tan giữa đôi bờ tàn phai
“Chiều”

Tuy bài thơ chỉ vỏn vẹn có bốn câu ,tác giả đã không chêm vào thơ những nỗi niềm , cảm xúc nhưng với từ ngữ súc tích , đặc biệt , một cảnh chiều trên sông đã gợi cho tôi, người đọc một cảm giác bảng lảng , bâng khuâng, giữa không gian chiều thân quen với hình ảnh  con chuồn chuồn kim , với lá cây còn lay động ven bờ khi dòng nước chở phù sa còn xuôi chảy vì “ngẩn ngơ'”  chưa  tắp vào bến lạ , giữa cảnh “tàn phai” khi bóng ngày dần tắt ở hướng tây.
Rồi tôi được thêm một bài thơ ngắn nữa tả cảnh ban mai:

Sáng lên nghe giọt sương reo
Bình minh tung nắng thả gieo rộn ràng
Mùa đi về giữa rơm vàng
Nghe mồ hôi đọng quanh làng mà thương!
“Ngày Mùa”

Hai bài thơ , một chiều , một sáng mà tôi  đậc biệt chú ý với cách dùng chữ của tác giả vừa rộng , vừa mạnh , vừa sắc đã khiến câu thơ như  tràn đầy năng lực , sức sống “chiều tung lưới” , “bình minh tung nắng” , một chữ  “tung” gọn gàng , dân giả, bình thường nhưng đặc biệt xiết bao , nó uyển chuyển khi “lưới chiều ngả nắng về tây”, và rộn ràng bừng tỉnh khi mặt trời thả nắng ...Tôi thấy mình thích thơ anh từ đó và cảm thấy  luyến tiếc vì bài thơ chưa đủ dài để người đọc được chiêm nghiệm thêm như  đang trong một bữa cổ ngon mà  phải thèm thuồng vì đồ ăn ít quá !
 Rồi cơ duyên văn nghệ khiến tôi được kết thân với anh , được anh tặng cho những bức thư pháp đẹp viết từ thơ của tôi và hôm nay ,tôi viết bài này như là một đóng góp đồng cảm giữa hai người bạn thơ , tôi mong rằng với nhận xét thô thiển của cá nhân mình  , xin quý bạn hữu  độc giả không xem đây như một bài chính luận mà bỏ qua những sơ sót  ...
        Tác giả Lê Đăng Mành làm rất nhiều thơ , anh làm đủ các thể loại của thơ Đường luật,thơ tự do,thơ haiku , viết phú, hát nói và còn là một nhà thư pháp với nét chữ rất công phu, lại còn chụp nhiều ảnh phong cảnh rất đẹp...Anh cũng là một tác giả cộng tác với rất nhiều trang văn nghệ mạng, là chủ nhân nhiều trang blog như Lê Đăng Mành, Như Thị, Kẻ Văn Thư Pháp , trong số đó có trang Lãm Nguyệt Hiên quy tụ nhiều ngòi bút thơ đường xướng họa,trang Lục Bát  Quê gồm nhiều bài thơ thể lục bát mà hôm nay tôi hân hạnh được đọc và viết lên những dòng cảm tưởng này.
    Lục Bát Quê , như tên gọi của nó gồm những bài thơ nói về quê hương, tình cha mẹ , xóm giềng với giọng thơ khoan nhặt ,khi an phận ,lúc trầm buồn, thủ thỉ tình cảm , rồi  hi vọng vươn lên và hứa hẹn nhiều tốt đẹp...
Quãng Trị quê anh, vùng đất văn vật , nơi khí hậu vô cùng  khắc nghiệt  “nắng cháy da” “rét thấu thịt”,lại bị  hứng chịu nhiều tang thương đổ nát trong thời chiến tranh  và những con lũ thường xuyên tàn phá quê nghèo.
Nơi đó anh đã sinh ra giữa mùa nước lũ và lớn lên trong tình thương của Bà Mẹ Quê thật thà chất phác ,vất vả nuôi con qua bao năm tháng nhọc nhằn :

Chào đời gặp buổi nắng thưa
Cơ hàn chầu chực nước thừa mứa dâng
Lúa non lũ tuốt phũ phàng
Phù sa ngơ ngẩn tẩm bàng hoàng vây...
(....)
...Lũ tràn thâm chiếu sơ sinh
Tôi ngo ngoe níu điêu linh đoạn trường
Phên bừng gió đập rách bươm
Chừ quờ quạng túm muối chờm thậm đau!
Mùa Sanh

Bờ tre gió rúc rên đau
Đàn trâu ớn cỏ đê nhàu rét xuân
Quê nhà lạnh táp đất trân
Mẹ lẩy bẩy vịn cơ hàn đong giêng!
Rét giêng xuân

Vẫn còn đây nỗi can qua
Mùa đông thiếu ấm nứt xa xót mầm
Đời gian khó Mẹ trầm ngâm
Mong gieo hạt mới gọi thầm tương lai
Hương Xuân

Nón tơi sương gió trùng vây
Hai vai mẹ gánh những ngày bão giông...
Mẹ Quê

Mây phiêu lãng bủa dật dờ
Mẹ truân chuyên gánh xác xơ lạnh lùng
Cha gieo bóng đổ ung dung
Hỏi ai còn nhớ gốc chung hội cày ?
 Rét giêng hai
Phong cảnh quê hương nghèo được anh vẽ bằng những nét u buồn ,với một tấm tình yêu quê chân thật, bằng những vần thơ tha thiết :

Quê nhà lũ đậu buồn tênh.
Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về.
Mẹ ngồi ru giọt tái tê
Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường
lũ Chiều

Lụt ơi! sao quá buông tuồng
Ngông nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo!
Thu gầy lạc dấu trăng treo
Trâu mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ
Tao nôi gieo giọng thẫn thờ
Thềm thơ nước vỗ chan bờ bể dâu
Rơm trôi quên tuổi dãi dầu...
Dấu Chấm Than

Nắng cong chiều cúi ngẩn ngơ
Thời gian hấp hối ngày thờ thẫn chi
Mây hờn rơi hạt chia ly
Khói leo mái rạ tà huy thậm buồn
Chiều Đi

Hay tà cảnh cố đô trầm lắng , rêu phong thành quách không tránh được hưng phế của thời gian , khi thời hoàng kim cũ đã lui vào quá khứ lảng quên :

Về Huế rủ bụi tang bồng
Qua nền Xã Tắc tủi phong rêu mình
Cột cờ gió trở lặng thinh
Triều nghi văn võ ngông nghênh mô rồi
Văn lâu khoa bảng một thời
Hồn lên Văn Thánh bia phơi miệng đời
Bến đò Thừa Phủ chao ơi !
Tắt câu mái đẩy rụng rời Hương Giang
(Phố cũ chiều đau)

Nhưng , cho dù phong ba vùi dập , bão táp phủ lên quê nghèo và phủ lên cả thân phận con người thì đối với tác giả Lê Đăng Mành , với nhân cách và tâm trạng của một người từng trải , sống an nhiên , bằng cái tâm , cái đạo , đạt lý thông tình , thơ anh không tủi hờn ai oán, không than thân trách đời, không cầu kỳ mộng ảo .Dòng thơ anh luôn giữ được sự điềm đạm , an nhiên  sống hài hòa với cảnh vật thiên nhiên và trong chiều hướng vươn lên bằng những hi vọng tốt đẹp hơn.
Ta hãy nghe tác giả gửi lời tâm cảm :

Ruổi rong cưỡi vạt mây mù
Thả bầy hầy xuống trả u mê đời
Và chiều leo ngọn thảnh thơi
Đêm thanh nhàn tẩm nụ cười trăng tung
 Bát lục yên

Khi con tắt niệm tìm cầu
Mới hay áo gói ngọc châu trong ngần
Như cây cỏ cứ vô ngôn
Mà hương thơm mãi giữa nguồn không hai
“Cảm niệm mùa Phật đản “

Chiều nghiêng bến bãi cài sương
Lạnh tênh mái đẩy thuyền vương vấn hồn
Thôi thì chơi với gió mây
Đầu năm lộc héo phủi tay nhẹ hều
Rét giêng hai”
  
Thôi Ta giã phố tìm quê
Thỏng tay buông bỏ nhiêu khê lụy phiền
Thà về gối giấc cô miên
Tiêu dao đùa giỡn cõi miền nguyên sơ.
Về
  
Nắng phiêu lãng lội rong chơi
Để mây bày trận vây trời buồn thiu
Khói quen diễn vở đìu hiu
Mùa lơ đễnh giấu bóng liêu xiêu buồn
Dù mai chưa cạn não nề
Cũng cầm thanh thản giữa quê quán mình
Xuân riêng
  
Qua cơn khốn đốn não nề
Câu à ơi ! cũng bớt tê tái rồi
Mái nghèo đem khói lên phơi
Mẹ cầm miếng nắng mỉm cười soi xuân
 Mẹ và mùa xuân”

Ngạt ngào rơm rạ là quê
Nhiệm huyền hương lạ tràn trề chưng xuân
Mùi tre hóp - mùi bùn non
Mùi mồ hôi Mẹ tẩm nồng nàn xuân !

     Thơ Lê Đăng Mành là thế , chữ nghĩa tượng hình , giản dị chân phương, không trườu tượng , khoa trương rỗng tuếch , cũng ít ẩn dụ cầu kỳ nhưng lại là những dòng thơ hay..Được  kết hợp bằng những từ ngữ quá phong phú , nhạy bén  và một hồn thơ  chân thật, cảm xúc sâu lắng , tâm tình tha thiết , ý từ như quyện vào nhau thành một tổng thể thơ đặc sắc khi cứng, khi mềm, vừa bình dân, vừa bác học ,Văn phong tao nhã , kín đáo pha trộn chút không khí và ngôn ngữ đượm chất Thiền .Điều đặc biệt là ở cách dùng  những từ  đắc thể khó thay thế bằng những từ khác như  “ tung ” , “hắt”, “nhẹ hều”  “nắng phiêu lãng” lội “mây” “chết duối” (chiều) “leo” (ngọn thảnh thơi ), (bia ) “phơi” (miệng đời ) , (khói)  “leo” (mái rạ) ..vv .Chính nhờ những từ ngữ và hình tượng vật thể  được nhân cách hóa này khiến câu thơ linh hoạt , sống động , gợi hình , gợi cảm hơn một cách hoàn chỉnh  bất ngờ.
     Vượt qua bên ngoài những xúc cảm cá nhân tủn mủn, ái tình đôi lứa...,   hồn thơ LĐM  chứa đựng đầy ắp  tình người, tình quê hương, nhân sinh quan , đạo pháp..Giọng thơ thấm thía , sâu lắng tình cảm vị tha ,nhưng đôi khi cũng bàng bạc một nỗi buồn man mác về những hoài niệm quá khứ, về những bể dâu , thương hải thay đổi của dòng đời.
Nếu như cứ nghĩ thơ lục bát là vần điệu phải êm ái,nhẹ nhàng, chữ nghĩa văn vẻ trau chuốt  thì lục bát LĐM đôi khi ko đáp ứng được điều đó .Bởi ngôn ngữ thơ của anh đa diện, vần nhịp đôi khi khúc chiết , nhứt là anh hay chêm phương ngữ, nhưng đó lại chính là phong cách đăc biệt của thơ anh, một dòng '' lục bát quê '' đẹp và vững chãi trong dòng thác thi ca , chảy trong lòng người đọc để nhớ , để thương ,hoặc để tìm bình an  giữa những bề bộn của cuộc đời.
Xin cảm ơn Lục Bát Quê, cảm ơn tâm tình của tác giả.
WA tháng 3/2016
NHÃ MY-SƯƠNG LAM