Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

BÁT LỤC ĐÔNG!



BÁT LỤC ĐÔNG!

Cô miên thao thức
gọi mùa nắng thưa…

Em vẫn như
những đông xưa ,
Cầm theo
rét buốt
cõng mưa gió về.
Phùn đan
quăng sợi lê thê
Hiên trùm ngọn bấc
đập tê tái chiều

Mái nghèo
vắt khói cô liêu
Đông trầm thinh tẩm
càng hiu quạnh buồn
Rơm trôi bếp ngún vấn vương
Chiều ngào ngạt để tà dương thẫn thờ

Mưa nhìn bầy kiến ngu ngơ
Thầm thì trò chuyện chẳng lo lắng mình
Rác rều động gót phiêu linh
Bè vô tâm kết đón bình yên qua

Loài vô tình tánh vị tha
Lều bều phiêu bạt thả toa đại từ
Sông dầm nước bạc ngẩn ngơ
Ếch bồn chồn động toạc bờ sương đêm

Mây đông chết đuối bên thềm
Vô tư em ướp nỗi niềm xuống đây
Nên người tráo trở quắt quay
Hơn thua giành giựt để đày đọa nhau

Cúi xem bèo bọt hồi đầu!

Lê Đăng Mành

MÙA SANH!
Chào đời gặp buổi nắng thưa
Cơ hàn chầu chực nước thừa mứa dâng
Lúa non lũ tuốt phũ phàng
Phù sa ngơ ngẩn tẩm bàng hoàng vây

Đồng ngập dầm đuối cội mây
Cò chao lầm lũi cánh trầy trụa  tê
Dế chiều rụng phách não nề
Ném vào bờ bãi điệu quê quán buồn

Nghe cá chuyển bụng mà thương
Loay hoay rải * trứng thân vương lưới đời
Thong dong rều rác thảnh thơi
Lềnh bềnh vô trụ mặc tơi tả mình

Lũ tràn thâm chiếu sơ sinh
Tôi ngo ngoe níu điêu linh đoạn trường
Phên bừng gió đập rách bươm
Chừ quờ quạng túm muối chờm thậm đau!
Lê Đăng Mành
*cá rải :cá đẻ(phương ngữ Trị Thiên)


THU NHỚ !
Mỗi lần gió phất hiu hiu
Cành vô vọng cúi nhận tiêu điều về
Sông nghiêng khói bủa tái tê
Bèo dập dềnh rã tung hê đoạn trường

Thu vô tình thả tang thương
Cho mùa sanh nở cá nương rác rều
Đồng quê bát ngát hoang liêu
Rơm hăm hở bước phiêu diêu giang hồ

Nhện trầm ngâm thú giăng tơ
Ta  trầm lặng giữa bến bờ quạnh hiu
Mơ tìm góc tuổi nuông chìu
Ngồi chờ Mẹ gánh chợ chiều oằn vai

Mỗi lần thu quạt heo may
Lùa vạt Ký ức lay bay tìm về
Nâng niu kết dáng thu quê
Cầm chòm mây rụng dầm dề lệ tuôn!
LĐM


Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

KÍNH MỪNG PHẬT ĐẢN




KÍNH MỪNG PHẬT ĐẢN
Kỷ niệm ngày PHẬT ĐẢN SANH
In thất tình* hóa đài sen dâng người
Ngự chầu Chư Thánh Rồng Trời
Hài nhi dõng thuyết nhả lời Phật ngôn**
Mưa hoa nhạc trỗi mười phương
Ưu phiền dừng bặt viên thông Đạo mầu
Ngài thị hiện dứt khổ đau
Gần xa ba cõi địa cầu chuyển nghinh
Phương ngoại rực chiếu bình minh
Hương giải thoát tỏa lung linh cát tường
Ân người khai ÁNH ĐẠO VÀNG
Tươi bừng chánh pháp ba ngàn năm qua…
Điều Ngự trụ cõi Ta Bà
An cư lân mẫn chói lòa Chân Như
Ngân vang tụng Đấng Đại Từ... !
                          Lê Đăng Mành
                        PHẬT LỊCH 2559
* Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục.
(mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn)
** Thiên Thượng Thiên Hạ
Duy ngã độc tôn
Nhất thiết chúng sanh
Giai hữu Phật tánh

TÌM LỜI RU !

Xa hơi hướm Mẹ mấy năm rồi
Trần trụi thân cằn giữa nổi trôi
Giấc mộng cụt mầm thời tuổi ngọc
Lều bều khốn đốn tấp vào đời…

Đời vênh tuột bánh chốn không môn
Vô lượng từ bi xót động lòng
Bè thả độ sinh qua sóng gió
Phiêu bồng cõi tạm bớt long đong.

…Tìm lời ru giữa thinh không
Chứa chan tình mẹ chở nồng nàn mây
Bện trong gió thoảng lay bay
Mùi hương quê cũng ngất ngây giọng hò

Ve sầu lạc phách ngẩn ngơ
Chim xa bầy nhớ cánh thờ thẫn bay
Chiều nghe – chiều bớt quắt quay
Mình nghe - mình bớt thân gầy guộc đau

Thời gian liếm tóc úa màu
Mà lời ru vẫn ngọt ngào… mới đây
Giọng hò quyện giữa quê nầy
Con cầm thương nhớ cứ loay hoay tìm!
LĐM

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

THƠ MÙA PHẬT ĐẢN !




CẢM NIỆM MÙA PHẬT ĐẢN

Mừng Phật đản - soi lại mình
Thôi trồng cừu hận điêu linh đoạn trường
Phật là bản quán hoa hương
Là Cha Mẹ trụ tại đường thậm thâm !

Phật đã về ba ngàn năm
Mà con thì cứ chằm hăm giựt giành
Mầm thương yêu ngắt đoạn đành
Vun gốc đố kỵ để hành hạ nhau

Từ núi cao đến biển sâu
Tép tôm sóng nước nghẹn ngào quẩy van
Bởi loài người quá dã man
Gieo mầm ba độc bón bàng hoàng đau

Khi con tắt niệm tìm cầu
Mới hay áo gói ngọc châu trong ngần
Như cây cỏ cứ vô ngôn
Mà hương thơm mãi giữa nguồn không hai

Con nay quỳ dưới Phật đài
Nghe mầm rạo rực đạo khai tâm thiền
Chăm lòng rủ hết não phiền
Nuôi vô ưu nở giữa miền sắc không !

8- 4 ất mùi
Lê Đăng Mành

LỤC BÁT!



NGỘ!
Khi ta vô lượng
tịch liêu
Hạt khinh an kết
muôn chiều vô dư!
Hoát nhiên nở đóa đại từ
Bật gốc đố kỵ
hình như ...rứa là...        

MAI Nở Mùa thu!
Theo mùa
xuống lội trần ai
Mắc chi thậm thọt
Phủi đài trang xưa,
Mai ơi !sao nỡ hững hờ
Bỏ quên nhị hữu*
 lạnh thờ thẫn xuân!

*Tùng,Trúc,Mai
(Tuế hàn tam hữu)

HOA LỘC VỪNG
Thu mưng quăng chuổi
đỏ lòm
Mai nòng nanh cũng
đơm bông vàng khè
Đất trời chẳng nạnh nọ tê
Nên màu hoa cỏ đến…về..như nhiên!
LĐM
                                                       LỘC VỪNG NHÀ TÔI

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Thơ Lục Bát !



DƯ ÂM CHIỀU!

Lũ quất sông chạy tả tơi 
Bãi đành đon đả gọi mời đón đưa 
Mây ném xối xả gió mưa 
Tang thương xán xuống đầm đìa ruộng nương 

Tre khóc măng chết thảm thương
Rơm lăn sướt mướt khói bươn ngậm ngùi
Chuối toe tàu rách tả tơi
Nước vô tư nhuộm – cành tươi úa vàng
Sân bơi bùn tỏa mênh mang
Cò phân vân gọi bóng hoàng hôn trôi
Chim sâu khàn tiếng mồ côi
Mẹ thẫn thờ giọng-ru hời… trắng tay!

Lượn chao soi dấu cỏ may
Nhỏ nhoi thơ thẩn đọa đày chuồn kim
Lòng từ gói ở trong tim
Cỏ may lũ liệm… chuồn vin bóng mình!

Ngậm hơi né lụt vây quanh
Mẹ đong nốt lặng giữa thanh âm chiều
Khói tung lưới bủa đìu hiu
Dư âm đọng cứa chín chiều quặn đau
LĐM
  Chiều lũ 15/10 QúyTỵ


DẤU CHẤM THAN!

Lụt ơi! sao quá buông tuồng
Ngông nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo!
Thu gầy lạc dấu trăng treo
Trâu mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ
Tao nôi gieo giọng thẫn thờ
Thềm thơ nước vỗ chan bờ bể dâu
Rơm trôi quên tuổi dãi dầu
Lạnh tênh bếp củi phụ màu khói lam
Canh trường thảng tiếng ăn đêm
Bãi đồng bạc thếch vạc than não nùng
Khuya rắc hiên giọt rưng rưng
Lũ đi MẸ cõng oằn lưng đoạn trường
Phù sa dạo bến vô thường
Đến, đi đày đọa quê hương chòng chành
Kiếm bè chuối thả lênh đênh
Xin mây gọi nước nghiêng nhanh tội làng...
Lũ đi mực đọng chấm than"!"...
 
LĐM

LŨ GỌI!

Lũ đi mực đọng chấm than! 
Bùn non nhuộm bảng ghế bàn quắt quay 
Sân trường dợn sóng heo may 
Bàng nghiêng phượng đổ bóng dài nhớ nhung 
Giờ chơi trống giục tưng bừng 
Giờ đây im vắng cỏ trườn bùn chao 
Chim về hiên trú nghẹn ngào
Lóng tìm bạn nhỏ lao xao đâu rồi…!
Vắng tênh cười giỡn học bài
Cửa tung gió lộng trăng cài hớ hênh

Lớp trường gối giấc chênh vênh
Lũ qua nhuộm úa sắc xanh quê rồi
Ai còn đứng vịn đất trời
Xin buông về chút thảnh thơi riêng mình.
                             
                                        LĐM
CHỊ TÔI !

Mẹ đi giao giọng ru hời
Cưu mang em giữa dòng đời chác chao
Chìa  thân muôn nẻo lao đao
Ngờ đâu hạ nỡ khép rào mùa thi

Vô thường cuộc lữ , đến- đi...
Em  quay quắt đắng bờ mi rụng rời
Vành tim nhức nhối chị ơi !
Cõi trần từ tạ tắt đời ba mươi.

Tuổi còn mầm nứt non tươi
Vô tình bệnh quất tả tơi phận người
Cứa rách toang giọng ru hời
Tang thương ném xuống tao nôi lạnh lùng

Xanh lá rơi ,cành rức rưng !
Sương chao vẫy gọi ung dung về nguồn
Lưu đày xong kiếp đoạn trường
Ươm hoa thanh tịnh mặc đường hơn thua

Quận Thành Nội thuở gió mưa *
Trần thân trú ngụ suốt mùa đao binh
Quay về vịn tiếng Tâm Kinh
Thức khai bát nhã chạm mình nguyên sơ

Buông được , mất - chốn xô bồ
Thả hơn thua lại trôi bờ ghét ganh
Qua rồi ! đày đọa loanh quanh
Hoa tàn ! lại thắm tía cành phượng bay**

Di quan qua buổi xuân phai
Hiển nhơn*** lạnh ngắt cân đai vô thường
Văn Lâu chèo gác vấn vương
Người câu tắt bóng bàng hoàng sớm... trưa.

Hạ sầu nức nỡ tiễn đưa
Chị quay về bến quê xưa yên bình
Trầm luân trả cuộc phù sinh
Tâm an nhiên cõi vô sanh diệu thường./.

LĐM Khóc Tiễn
Mùa hè 1971 đưa chị từ Đà Nẵng về Quê

*Số 63 Đặng Nghi Tây Lộc Thành Nội Huế
Là nhà cũ của Chị Em mình.
**Linh cửu của Chị đưa ra trên đường Đoàn Thị Điểm (đường phượng bay)thời chiến ra thành đi cửa Thượng Tứ,Vô thành đi cửa Ngăn.các cửa khác bất xuất,nhập.
***cửa Hiển nhơn phía đông hoàng thành
Hoàng Thành và Tử Cấm Thành được gọi chung là Đại Nội. Hoàng Thành có 4 cửa:
1. Cửa Ngọ Môn (phía Nam, trông ra cột cờ)
2. Cửa Hòa Bình (Bắc, trước dành cho vua đi chơi, trông ra đường Đặng Thái Thân)
3. Cửa Chương Đức (Tây, trước dành cho phái nữ, trông ra đường Lê Huân)
4. Cửa Hiển Nhơn (Đông, trước dành cho phái nam, trông ra đường Đoàn Thị Điểm)