DƯ ÂM CHIỀU!
Lũ
quất sông chạy tả tơi
Bãi
đành đon đả gọi mời đón đưa
Mây
ném xối xả gió mưa
Tang
thương xán xuống đầm đìa ruộng nương
Tre
khóc măng chết thảm thương
Rơm
lăn sướt mướt khói bươn ngậm ngùi
Chuối
toe tàu rách tả tơi
Nước
vô tư nhuộm – cành tươi úa vàng
Sân
bơi bùn tỏa mênh mang
Cò
phân vân gọi bóng hoàng hôn trôi
Chim
sâu khàn tiếng mồ côi
Mẹ
thẫn thờ giọng-ru hời… trắng tay!
Lượn
chao soi dấu cỏ may
Nhỏ
nhoi thơ thẩn đọa đày chuồn kim
Lòng
từ gói ở trong tim
Cỏ
may lũ liệm… chuồn vin bóng mình!
Ngậm
hơi né lụt vây quanh
Mẹ
đong nốt lặng giữa thanh âm chiều
Khói
tung lưới bủa đìu hiu
Dư
âm đọng cứa chín chiều quặn đau
LĐM
Chiều lũ 15/10 QúyTỵ
DẤU CHẤM
THAN!
Lụt
ơi! sao quá buông tuồng
Ngông
nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo!
Thu
gầy lạc dấu trăng treo
Trâu
mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ
Tao
nôi gieo giọng thẫn thờ
Thềm
thơ nước vỗ chan bờ bể dâu
Rơm
trôi quên tuổi dãi dầu
Lạnh
tênh bếp củi phụ màu khói lam
Canh
trường thảng tiếng ăn đêm
Bãi
đồng bạc thếch vạc than não nùng
Khuya
rắc hiên giọt rưng rưng
Lũ
đi MẸ cõng oằn lưng đoạn trường
Phù
sa dạo bến vô thường
Đến,
đi đày đọa quê hương chòng chành
Kiếm
bè chuối thả lênh đênh
Xin
mây gọi nước nghiêng nhanh tội làng...
Lũ
đi mực đọng chấm than"!"...
LĐM
LŨ GỌI!
Lũ
đi mực đọng chấm than!
Bùn
non nhuộm bảng ghế bàn quắt quay
Sân
trường dợn sóng heo may
Bàng
nghiêng phượng đổ bóng dài nhớ nhung
Giờ
chơi trống giục tưng bừng
Giờ
đây im vắng cỏ trườn bùn chao
Chim
về hiên trú nghẹn ngào
Lóng
tìm bạn nhỏ lao xao đâu rồi…!
Vắng
tênh cười giỡn học bài
Cửa
tung gió lộng trăng cài hớ hênh
Lớp
trường gối giấc chênh vênh
Lũ
qua nhuộm úa sắc xanh quê rồi
Ai
còn đứng vịn đất trời
Xin
buông về chút thảnh thơi riêng mình.
LĐM
CHỊ TÔI !
Mẹ đi giao giọng ru hời
Cưu mang em giữa dòng đời
chác chao
Chìa thân muôn nẻo lao đao
Ngờ đâu hạ nỡ khép rào mùa
thi
Vô thường cuộc lữ , đến-
đi...
Em quay quắt đắng bờ mi rụng rời
Vành tim nhức nhối chị
ơi !
Cõi trần từ tạ tắt đời ba
mươi.
Tuổi còn mầm nứt non tươi
Vô tình bệnh quất tả tơi phận
người
Cứa rách toang giọng ru hời
Tang thương ném xuống tao nôi
lạnh lùng
Xanh lá rơi ,cành rức
rưng !
Sương chao vẫy gọi ung dung
về nguồn
Lưu đày xong kiếp đoạn trường
Ươm hoa thanh tịnh mặc đường hơn
thua
Quận Thành Nội thuở gió mưa *
Trần thân trú ngụ suốt mùa
đao binh
Quay về vịn tiếng Tâm Kinh
Thức khai bát nhã chạm mình
nguyên sơ
Buông được , mất - chốn xô bồ
Thả hơn thua lại trôi bờ ghét
ganh
Qua rồi ! đày đọa loanh
quanh
Hoa tàn ! lại thắm tía
cành phượng bay**
Di quan qua buổi xuân phai
Hiển nhơn*** lạnh ngắt cân đai vô thường
Văn Lâu chèo gác vấn vương
Người câu tắt bóng bàng hoàng sớm... trưa.
Hạ sầu nức nỡ tiễn đưa
Chị quay về bến quê xưa yên bình
Trầm luân trả cuộc phù sinh
Tâm an nhiên cõi vô sanh diệu thường./.
LĐM Khóc Tiễn
Mùa hè 1971 đưa chị từ Đà Nẵng về Quê
*Số 63 Đặng Nghi Tây Lộc Thành Nội Huế
Là nhà cũ của Chị Em mình.
**Linh cửu của Chị đưa ra trên đường Đoàn Thị Điểm (đường phượng bay)thời
chiến ra thành đi cửa Thượng Tứ,Vô thành đi cửa Ngăn.các cửa khác bất
xuất,nhập.
***cửa Hiển nhơn phía đông hoàng thành
Hoàng Thành và Tử Cấm Thành
được gọi chung là Đại Nội. Hoàng Thành có 4 cửa:
1. Cửa Ngọ Môn (phía Nam,
trông ra cột cờ)
2. Cửa Hòa Bình (Bắc, trước dành cho vua đi chơi, trông ra đường Đặng Thái
Thân)
3. Cửa Chương Đức (Tây, trước dành cho phái nữ, trông ra đường Lê Huân)
4. Cửa Hiển Nhơn (Đông, trước dành cho phái nam, trông ra đường Đoàn Thị Điểm)