Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

ĐÔNG BUỒN


ĐÔNG BUỒN
Thu đi hắt lại tang thương
Xới dầm ngập ngụa đoạn trường phù sinh
Chiều nghiêng khêu ngấn bình minh
Soi triền ảm đạm cuộc sinh tử này

Cành đau lá trút lắt lay
Sâu ngơ ngẩn rụng quấn đày đọa leo
Khói thờ thẫn bện cô liêu
Bãi biền hun hút sông tiều tụy trôi

Cánh cò lạc tiếng mồ côi
Âm hòa tức tưởi cứa vời vợi đau
Mây còn diễn vở buồn thiu
Đông  xô nước bạc tẩm hiu quạnh buồn
Lê Đăng Mành 

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

LỆ THU !

LỆ THU !
Mỗi lần gió
phất hiu hiu
Cành vô vọng cúi
nhận tiêu điều về.
Sông nghiêng
khói bủa tái tê
Bèo dập dềnh rã
tung hê đoạn trường

Thu vô tình
thả tang thương
Cho mùa sanh nở
cá nương rác rều
Đồng quê bát ngát
hoang liêu
Rơm hăm hở bước
phiêu diêu giang hồ

Nhện trầm ngâm
thú giăng tơ
Ta  trầm tư giữa
bến bờ quạnh hiu
Sâu đan cành dại
khẳng khiu
Đeo trần trụi nhánh
mỹ miều tàn phai

Mỗi lần thu quạt heo may
Lùa vạt Ký ức lay bay âm thầm
Loay hoay tát vũng trầm luân
Tước chòm mây rụng lệ bầm khóe thu!
Như Thị Lê Đăng

CHIỀU AN NHIÊN!

CHIỀU AN NHIÊN!

Ngọn sầu phất
đọt tái tê
Gỡ cành thu muộn
trụi quê quán buồn.
Gió lùa
chi miếng quạnh mông
Hóa thân mây rụng
Chạm nguồn cội xưa

Lòng sông
nước nhóm bếp chưa?
Để mơ màng khói
La đà bồng lai
Biết chiều
đứng giữa tàn phai
Đến đi về ở
khoan thai phiêu bồng

Thương người hôm sớm long đong
Cõng cơn rét buốt cứ chòng chành trôi
Mà lòng rực nụ Mân côi *
Nên quê nhuần nhã mỉm cười thậm thâm

Đã bầm đông quẹt tím thêm
Lũ đon đả quất cấy mầm thương tang
Chợ chiều rao mủng cơ hàn
Tiêu tao bán hết quảy an nhiên về
 Như Thị Lê Đăng
*Tục ngữ Quê Tôi

“Lễ Mân Côi nước trôi đầy đồng”

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

NHIỆM MẦU HAI TIẾNG MẠ ƠI!


NHIỆM MẦU HAI TIẾNG MẠ ƠI!
Lời ru đọng giữa quê mình
Nghe trong gió thoảng như kinh kệ này
Từ khi xa khuất vòng tay
Mạ ơi !hai tiếng vẫn hoài vọng thương

Giữa chiến trận - chốn sa trường
Bom rơi đạn réo vô thường Mạ ơi!
Cho dù xó chợ tả tơi
Hay lầu các cũng Mạ ơi! Khẩn cầu

Mạ ơi!hai tiếng ngọt ngào
Như thần dược tẩm nhiệm mầu trong con
Dẫu còn cuốc vạt tang bồng
Vấp bùn trơn trợt giữa mênh mông đời
Chỉ cần khởi niệm Mạ ơi!
Thì tàn tạ cũng bật tươi tắn mà
Dù chức sắc hoặc danh gia
Thì hai tiếng ấy vẫn tha thiết hoài

Tám mươi tuổi vẫn Mạ ơi!
Nhằm khi đau đớn gọi người cưu mang
Gặp cơn tai biến lầm than
Mạ ơi!cứu khổ đượm thâm tình người

Phước ai còn Mạ trên đời
Hãy mau quỳ bẩm Mạ ơi! Con về
Dẫu đang sa ngã tung hê
Mà nghe ơi Mạ hiện quê quán liền

Phàm phu cho tới thánh hiền
Mạ ơi ! một tiếng tịnh yên muôn đời

Mùa Vu Lan 2560

Như Thị Lê Đăng Mành

TỪ BIỆT


TỪ BIỆT
Chiều đi 
ngày cúi ngẩn ngơ,
Để cơn nắng chết 
chôn bờ bãi hoang.
Gió đi 
lá rớt
bàng hoàng
Cành vươn hấp hối 
dịu dàng mà đau.
Người đi tủi 
bóng Ô lâu,
Tre đôi bờ úa 
Lá nhàu dặm thu.
Đá mềm 
hong lệ lãng du
Sông mềm mại diễn
cuộc từ biệt nhau.
...
Thôi về chẻ khói ô lâu
Ngồi đan hơi hướm 
dận sầu với thu!

Như Thị KẺ VĂN

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

TÌNH THU!

TÌNH THU!
Đường mây tước bện cô liêu
Mùa chan hun hút thêm hiu quạnh này
Sông đan khói tẩm heo may
Nước mênh mông dợn u hoài tối tăm

Thu về nở đóa từ tâm
Trồng khoan dung để nứt mầm hiểu thương
Chở che bao nỗi đoạn trường
Cho môi nảy nụ giữa đường oan khiên

Xó đời chao chát đảo điên
Biết Bồ đề mọc chỗ phiền não qua
Triền tang hải vẫn đơm hoa
Tình vô lượng nghĩa vị tha bên mùa

Như Thị

Thơ lục bát xướng họa

QUÊ!
Về đây ngồi múc trăng chơi
Và gông gió lại cầm hơi thở trồng
Tiếc chi mấy lọn tang bồng
Mà hâm ký ức cho mòn mỏi đau
Bất ngờ cưỡi ngọn bể dâu
Mới hay mây nước bắc cầu tử sinh
Chợt nghe sương dậy lặng thinh
Lên ôm mây ngủ gọi mình …về quê
Như Thị

BÀI HỌA
KHÔNG ĐỀ

Mỏi mòn ngày tháng rong chơi
Để cho đất thấm về nơi cây trồng
Mãi mê nước nhược non bồng
Ngoảnh đầu nhìn lại còn hồng nỗi đau
Vô thường bải bể nương dâu
Chết về là để mỡ đầu cho sinh
Một mình suy ngẫm làm thinh
Mơ màng lại thấy dáng hình mẹ quê
MC. 3kn 23/8/16


QUAY ĐẦU VỀ NÚI
Đưa chân rời núi tìm chơi
Trộn thơ vào đất dồn hơi vun trồng.
Tháng ngày chăm chút bênh bồng
 
Tia mưa tia nắng tia mòn tia đau.
Làng ta tắm thắm tình dâu
Nhộng nằm trong kén là cầu tồn sinh.
Tơ vàng ấm áp mần thinh
Vấn vương tâm trí nhủ mình hồi quê
 
Trần Như Tùng