Quê nhà lũ đậu buồn tênh. Tre mơ chim trú lênh đênh chưa về. Mẹ ngồi ru giọt tái tê Chiều soi bóng lũ mà nghe đoạn trường …! …!!

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

BÁT LỤC THU!



BÁT LỤC THU!

Sen tàn , gió gói giữ làn hương đây…

Phượng ngắc ngoải bụm heo may
Ve rền rĩ phách tiễn quay quắt mùa
Cuốc tha thiết khúc muôn xưa
Giục sông thả khói leo bờ bãi giăng

Mùa quăng thêm lọn tang thương
Lều bều rơm rạ kẹt đường hóa thân
Lũ về, đi… ở lần khân
Phù sa đỏng đảnh nước phân vân òa

Gió luồn tre hóp xót xa
Đồng mông quạnh tiễn bếp tà dương trôi
Giọng buồn “théc”* đẫm tao nôi
Mẹ thao thức nhịp nỗi tơi tả mình

Trăng vàng ươm nhụy lặng thinh
Chan thuần khiết lội tẩm tinh diệu mùa
Rằm về…đi..tự khi xưa
Tâm từ thị tỏa đại thừa chân kinh

Độ thời giải tội siêu sinh
Nương bậc hiếu hạnh hàm linh quay về
Chạm bờ buông hết nhiêu khê
Tuệ khai bát nhã giữa quê quán này

Lá vàng rõ cuộc tàn phai
Gọi mầm mơn mởn mãn khai xanh rờn
Đến đi giữa lối vô thường
Nên Cơn lào biết cúi nhường nhịn mây

Ta người lỡ xuống Trần ai
Từ tâm chia sẻ bớt đày đọa nhau
Dù sống chết - vẫn ngọt ngào
Thì thanh thản trụ giữa mầu nhiệm thu

Dẫu đời mộng ảnh phù hư!

Như Thị -LĐM
*Ngủ
(Ru em em théc cho muồi
Để Mạ đi chợ mua vôi ăn trầu)

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

Chùm thơ tứ tuyệt

TÌNH MUÔN THUỞ
Kiếp trước có lẽ là quyến thuộc
Nên đời này mới được gần nhau
Cõi lòng dẫu ngậm nỗi đau
Nhưng tình vẫn đượm nguyên màu trăng xưa
(Mùa thu, 08 tháng chín, 2011)

NGÀY MÙA
Sáng lên nghe giọt sương reo
Bình minh tung nắng xuống gieo rộn ràng
Mùa đi về giữa rơm vàng
Nghe mồ hôi đọng quanh làng mà thương
(Hè Thu, 2011)

NẰM VẠ
Phương đông mây nhảy đổi màu
Bình minh thu úa rụng chao đèn trời
"Ló"(1)về nằm vạ “trữa cươi”(2)
Nắng chưa ươm hạt thì chơi “chí phèo”(3)

(Quí tặng bà con ngồi gom lúa phơi nắng hè thu, 2011)
(1)Ló: lúa (phương ngữ BTT)
(2)trữa cươi: giữa sân (phương ngữ BTT)
(3)chí phèo: liều mạng

GỌI NẮNG
Lũ về viếng khắp xóm làng
Vô tình nước rủ  rơm vàng dạo chơi
Lúa còn nằm vạ “trữa cươi”*
Mạ ngồi gọi nắng xin trời quang mây

* giữa sân

MỘ CHÍ
Về đây vắng bặt hơn thua
Ghét ganh buông bỏ bốn mùa thong dong
Xin nằm gối giấc "đường vòng"
Nghe trăng gió thở lòng đong nhẹ hều.
(*) Đường vòng: nơi an táng tôi.

TÌM TÔI
Không ghét...thương,không... khóc cười
Đếm đo buông lại cho đời chênh chao
Về ngậm hơi thở ra vào
Bản lai chạm biết mặt nào là ta !
( Bất chợt đông chí ngồi yên
Tựa rét lãm nguyệt gối thềm thời gian)

Thèm cầm miếng nắng qua đây
Mà hong da đất cho cây nứt chồi
Vén mây thắp sáng đèn trời
Hâm cơn lũ cuối để phơi hương chiều./.

RÉT
Rét chà tê tái ruột gan
Thâu canh đom đóm nằm van ướt đèn
lúa gieo mầm núp không lên
Trâu còn khiếp lũ chừ rên lạnh lùng

THU SANG
Heo may cõng giọt mưa ngâu
Dáng thu buồn tiễn hạ sầu từ ly
Đất trời vỗ nhịp phân kỳ
Cho cúc ươm nụ dậy thì với thu

DÀNH HƠI NẮNG
Vớt tia nắng hạ gói dành lại
Chờ rét về hong áo mẹ phơi
Nam Lào theo nắng tàn phai
Cho cơn bão gãy tan ngoài trùng khơi

CHIỀU !
Chiều đi cõ vỗ nắng theo
Bãi bờ hun hút sương gieo mơ màng
Bờ tre rủ bóng đêm loang
Diều buông cánh tiễn ngày tan lạnh lùng
Hạ 2012

NGUYÊN SƠ
Bình tâm giữa cuộc khen chê
Mặc giông bão quất tung hê tơi bời
Thôi thì ,thì cứ đười ươi
Nghêu ngao rừng rú nụ cười nguyên sơ

MỪNG
Vầng trăng lấp lánh bên hè
Con đom đóm tưởng Mẹ về tội chưa?
Râm ran ếch nhái giao mùa
Mừng bìm bịp cõng cơn mưa lên nguồn

YÊU
Gần xa đời vẫn còn yêu
Mây đon đả gió bỏ diều mồ côi
Yêu trăng móc phía Mẹ ngồi
Bên thềm đong gió khâu lời ca dao

LÊN ĐÀNG
Ơn đời ơn bạn biết bao
Thi thư lên mạng xôn xao xóm làng
Từ nay lùng lác rơm vàng
Mang tơi đội lịp lên đàng phiêu du
Lê Đăng Mành
Cám ơn Nguyễn Bá Văn đem thơ đi dạo computer

MỜI
Mơ chiều chia giọt rượu cay
Mô rồi tri kỷ mà say một lần
Chênh vênh tước gót phong trần
Giọt vui người cạn, ta phần giọt đau

THƯƠNG
Thương đêm khắc khoải lời ru
Thương tình rều rác trầm phù đợi nhau
Thương người cuốc bẫm cày sâu
Thương ong bướm vỗ tước câu đa tình

DƯ HƯƠNG
Bão quất cau rụng trầu tàn
Bến xưa quạnh quẽ em sang ngang rồi
Thội về chăm giậu mồng tơi
Rào gông gió lại mà phơi hương tàn

NƯƠNG TỰA
Lũ đuổi sông chạy tả tơi
Cá van chóng mặt rải bơi ngược dòng
Long nhong kiến rớt trôi sông
Vô tình rơm cõng tựa nương lên bờ

TỰ TÌNH
Còn điếc đặc còn ngu ngơ
Vẫn trườn bơi giữa bụi bờ quắt quay
Cũng trần trụi cũng loay hoay
Tìm thinh không lượm dấu hài thanh âm

HẢI LĂNG
“Kỷ niệm cùng HS Bá Văn ra thăm TriâmCác”
Gót xưa cát bỏng Hải Lăng
Còng lưng Mạ gánh chợ tàn Kẻ Diên
Giờ cây phất bóng công viên
Khe chè nắng lội chẳng phiền cát bay
 
(Khe chè: tên hồ nước giữa thị trấn HL.)

THƠ
Gom đong chao chác giữa đời
Có chi khổ lụy bằng người chơi thơ
Tuyềnh toàng hơn cả bụi bờ
Mà em vẫn cứ phất phơ bay về...
(Thân tặng thi hữu Trần Tư Ngoan)

HƯƠNG CHIỀU
Quê chiều anh ghé chơi nhà
Bút đàm ngữ nghĩa hương trà thơm lây
Một mình tìm lượm quắt quay
Bóng tà huy đọng hương bay nghìn trùng
( tháng chín, 2011)
Lê Đăng Mành

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

CÁT DẬY!

CÁT DẬY!

Sóng va trăng rớt ngẩn ngơ
Cát tức tưởi hét dậy bờ biển đau
Hạ độc nhuộm nước úa màu
Cát vô tư cũng uất trào sục sôi

Cát từng ôm ấp biển khơi
Mà nay nằm để cá phơi trắng bờ
Cát không liệm kín nấm mồ
Cho hồn thủy tộc bớt thờ thẫn đi

Nước mở mắt xót biệt ly
Sóng phóc uất hận gió rì rào căm
Hữu nghị sao nỡ đang tâm
Mộng bành trướng mọc tự thâm căn rình

Cát đây chuộng biển thái bình
Từng chôn xâm lược hoảng kinh cuốn cờ
Cát chưa từng sống bơ vơ
Cầm tay tứ hải thuở sơ nguyên rồi

Cát thì thầm giục sóng ơi
Chiêu hồn cá dậy về chơi dã tràng
Xe đứt mẻ lưới dã man
Cát xô sóng vọt đập tan quân thù
Lê Đăng Mành


DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!

DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!

Lạnh thừa tê ngọn thanh minh
Quăng đời ngắc ngoải giữa thinh âm chiều
Mơ hồ sương khói phiêu diêu
Gươm đao quá vãng chống điêu linh về

Nguyện hồn hớp ngụm tào khê
Nương thanh tịnh thủy giữa quê quán này
Thùy dương liễu vẫy- lành thay!
Mắt thương nhìn xuống pháp khai nhiệm huyền

Quán Tự Tại rực chơn nguyên
Cầm năm uẩn thấy một nguồn không hai
Mầm nứt bởi lá tàn phai
Khổ đau-hạnh phúc chính ngay đây mà

Dẫu đang vất vưởng ta bà
Thấy không thêm- bớt về nhà nhẹ tênh
Cưỡi toa dâu bể chòng chành
Nhìn không bẩn- sạch ngọn ngành như nhiên

Trầm luân cũng tại đảo điên
Hành trí  bát nhã giữ yên ổn hồn
Dạo nghĩa địa biết tánh không
Thì cực lạc hiện giữa mông quạnh này

Lê Đăng Mành

THỰC TẠI ĐẢN SANH


THỰC TẠI  ĐẢN SANH

Người về từ cõi Thái không
Và thị hiện với tấm lòng đại bi
Hào quang rực Lâm Tỳ Ni
Cánh Sen nâng đỡ Hài nhi mỉm cười

Hương Vô ưu tỏa muôn nơi
Hoan ca tán tụng đất trời chuyển rung
Hoa mưa nhạc trỗi tưng bừng
Bậc Thiện thệ đến soi đường nhân gian

Tiên tri là đấng thánh vương
Mà buông bỏ hết vấn vương lục tình
Lên non tìm lại chính mình
Mới hay châu ngọc trong tinh diệu này

Từ đây thấy biết mặt mày
Trăng vành vạnh tỏ buông tay nhẹ nhàng
Độc hành - độc bộ khinh an*
Rừng già thường trụ đạo tràng khai tâm

Lộc uyển chuyển pháp thậm thâm
Tứ đế khai triển diệu âm thượng thừa
Chạm nguồn bát nhã khi xưa
Nứt mầm tuệ giác muôn mùa đản sanh

Lê Đăng Mành
*Thường độc hành, thường độc bộ,
   Đạt giả đồng du niết bàn lộ
        “Chứng đạo ca”
    TS Vĩnh Gia Huyền Giác

SEN !

SEN !

Xuân hơ hớ cũng già thôi
Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn
Phượng phơi tình hạ vấn vương
Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi

Rũ bùn vươn dậy vào đời
Kết tinh khiết đỡ gót người đản sanh
Bậc thiện thệ đấng cha lành
Thế Tôn thị hiện yên bình bể dâu

Khổ tập diệt đạo - thậm sâu
Liên hoa diệu pháp xưa sau thường còn
Bát nhã trí - đạo tình thương
Tự hành thâm thắp tỏ tường tận đi

Cây không nhánh gốc đại bi
Từ cành bất nhị nhú vi diệu thường
Niêm hoa lặng lẽ vô ngôn
Ấn Tâm vi tiếu xiển dương đạo vàng

Sen tháng tư tỏa mênh mang
Vòi co ong bướm cúi tần ngần bay!
Từng phụng hiến bước Như Lai…
Hương vô ưu giữa trần ai vô cùng

Cỏ hoa nghênh cuộc tao phùng
Trang nghiêm thường trụ thơm lừng đài sen

             Kính dâng mùa Phật Đản
                   PL 2560 - 2016

              Như Thị-Lê Đăng Mành

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

MẸ QUÊ!


MẸ QUÊ!
“Con cò mà đi ăn đêm…”
Là bóng tần tảo bên thềm vào ra
Từ đồng cạn đến chợ xa
Neo tình thương giữa phong ba phận người! 

Đoạn trường gom cả vào đời
Quắt quay Mẹ nhận nụ cười dành con
Chác chao thân hạc hao mòn
Nước gian truân gội mài cùn tóc mây

Nón tơi sương gió trùng vây
Hai vai gánh cả tháng ngày bão giông
Biết mùa: mưa nắng ruộng đồng*
Chưa hề nhắc gợi thu đông xuân hè!

Gió mưa trầy cánh chở che
Tả tơi rách vẫn giữ lề đục - trong
Trần thân vênh lụy đò giang
Tắt đèn quờ dẫm vịn màn bầu không!

Mẹ là hình của nước non
Cảo thơm cổ tich giang sơn giống nòi
Tang thương khói lửa tơi bời
Tờ xưa hạo khí lưu đời sắt son...

“ ...có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con!”
                         Lê Đăng Mành

*Quê chỉ biết 2 mùa mưa nắng